Chương 67: 67
Ta cùng với Hồ Phỉ mang sư phụ đưa đến chỗ của Bích Thanh Thần Quân, nhưng mà Hồ Phỉ vẫn còn tính trẻ con, tính tình nóng nảy, nhiều lần chọc giận Bích Thanh Thần Quân, kết quả bị Bích Thanh Thần Quân ném ra thiên cung, nghe nói trực tiếp bị quăng về Thanh Khâu.
Ta sợ tới mức không dám lên tiếng, mãi đến hai ngày sau, mới dám hỏi một chút về thương thế của sư phụ.
"Một trăm năm trước Viêm Hoàng Thần Quân bị thương nguyên khí đến nay chưa lành, ho ra mấy ngụm máu chẳng qua chỉ là chuyện thường." Bích Thanh Thần Quân vừa uống trà vừa nói.
"Là thật sao?" Ta thì thào nói nhỏ.
Nói thật, lúc ta mang người trở về trong lòng tuy rằng sợ hãi, lại vẫn có vài phần không tin. Lần trước lúc bị sét đánh người cũng ho ra máu, cả người cũng toàn là máu, cuối cùng Bích Thanh Thần Quân nói người giả vờ, cho nên trong lòng ta vẫn có vài phần không tin như cũ, cho rằng lúc này người vẫn dùng đến khổ nhục kế.
"Ngươi không tin ta?" Bích Thanh Thần Quân đặt mạnh chung trà xuống bàn, vẻ mặt hắn uất giận, ta rụt cổ, lắp bắp nói: "Không dám, không dám."
Bích Thanh Thần Quân vốn rất ôn nhu, bây giờ giống như cũng trở nên có chút...
Có chút cái gì thì ta không nói nên lời, nhưng mà ta suy nghĩ, lúc trước hắn dịu dàng, cũng chỉ cho rằng ta là Thủy Dạng thượng thần chuyển thế, lại nói tiếp, đây cũng là một người khổ vì tình, nghĩ đến đây, ta vụng trộm nhìn hắn vài lần.
Nghe nói Bích Thanh Thần Quân bây giờ là thượng thần có thân phận cao quý và thực lực cao thâm nhất trên trời, mặc dù là Thiên Quân cũng phải lấy lễ mà nhân nhượng hắn, mỗi ngày số tiên nữ mượn danh nghĩa đến khám bệnh để tìm hắn sợ là giẫm nát cánh cửa, còn nổi danh hơn cả sư phụ lúc trước. Mà y thuật của hắn càng được truyền tụng vang xa, quả thực không gì làm không được, cho nên ta nhất định không thể hoài nghi hắn, bằng không mặc dù hắn không truy cứu, người ở thiên cung cũng sẽ đuổi giết ta.
Nghĩ đến đây, ta nhìn thấy cơn giận còn sót lại trên mặt hắn chưa tan, lập tức cúi đầu khom lưng nói: "Thật sự không dám, Thần Quân nói là thật thì chính là thật."
Mày của Bích Thanh Thần Quân hơi hơi giãn ra, hắn nhắm mắt lấy lại tinh thần, rồi lại mở mắt ra nở nụ cười kỳ lạ với ta, sau đó nói: "Ta biết, ngươi không tin là hắn." Hắn đứng lên cười to hai tiếng, "Tử Tô."
"Sư phụ, có đồ nhi." Tử Tô luôn giã thuốc ở bên cạnh chúng ta, nghe thấy Bích Thanh Thần Quân gọi, lập tức đứng dậy.
"Hôm nay tâm tình ta khá tốt, ngươi cùng ta đi dạo xung quanh đi."
Tử Tô nháy mắt vài cái với ta, sau đó theo sát Bích Thanh Thần Quân rời đi, sau khi ta đứng đó một lúc lâu, mang một chén thuốc từ trong phòng bếp ra, rồi lập tức vào phòng sư phụ.
Lần này người ngất đi thật lâu cũng chưa tỉnh lại, bây giờ đã qua ba ngày.
Bích Thanh Thần Quân nói vết thương cũ của người tái phát.
Vết thương cũ khi nào? Một trăm năm trước, uy lực trận pháp di hồn vô cùng, lúc đó yêu ma Âm Ly cũng không nói thật, hắn chưa nói là chết vẫn còn có thể luân hồi, nhưng trên thực tế, một khắc khi linh hồn ta bị hút ra hoàn toàn, linh hồn ta sẽ bị tan biến hoàn toàn. Khi đó, là sư phụ đã cứu ta.
Người liều chết bảo vệ ta. Trận pháp làm thương nguyên thần của người, mà sau khi người bảo vệ linh hồn của ta, lại dùng tu vi nửa đời đưa vào thân thể ta, bằng không cây đào nhỏ yếu ớt kia, căn bản không chống đỡ được linh hồn của ta.
Cuối cùng ta cảm thấy Bích Thanh Thần Quân đang nói chuyện xưa, chẳng qua trong chuyện xưa có ta, có sư phụ. Cho tới bây giờ, ta đều không thể tin được đây là thật , nếu là thật, vậy lúc trước vì sao còn muốn làm cho ta đau lòng như vậy? Người nên nói với ta, ta nguyện ý, lòng mang tình yêu cùng cảm ơn mà tìm cái chết, mà không phải trước khi chết, mất hết niềm tin lẫn hy vọng.
Ngồi ngay ngắn ở bên giường sư phụ, trong tay nâng chén thuốc kia, người vẫn chưa tỉnh, đương nhiên không thể tự mình uống thuốc, nhưng mà việc này cũng không làm khó thần tiên, ta vươn tay làm cho miệng người hơi mở ra, sau đó dẫn nước thuốc ngưng tụ giữa không trung thành dòng nhỏ, thật nhẹ nhàng đưa nước thuốc rót vào miệng người, đợi đến sau khi uống thuốc xong ta làm cho hàm của người khép lại, mọi chuyện đều thuận lợi.
Đợi khi đặt chén thuốc xuống, ta ngồi ở ngẩn ngơ bên cạnh giường của người. Sắc mặt sư phụ có chút tái nhợt, nhưng mà thoạt nhìn còn tốt hơn rất nhiều so với lúc ngất đi ngày hôm đó, so với lúc trước, lại mất đi vài phần nhan sắc.
Khi đó người là thượng thần trong lòng của vô số tiên nữ trong khắp thiên hạ, mặc dù cực kì làm dáng, lại có bản chất chảnh chọe. Mà lúc này, sắc mặt người tái nhợt, bên môi chỉ có sắc hồng nhàn nhạt, mặc dù đang hôn mê, nhưng mày cũng hơi hơi nhíu lại, như là gặp giấc mộng đau khổ vô cùng. Ta vươn tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mà chạm và gương mặt người, ngón tay theo đường nét sườn mặt người mà di chuyển lên, cuối cùng dừng lại ở khoảng gian mày của người.
Ta nhẹ nhàng mà xoa mi tâm của người, hai đường lông mày của người hơi hơi giãn ra, mà khi thấy tình cảnh như vậy, tay của ta rụt mạnh trở về, không biết đặt ở đâu, ta dứt khoát đưa tay rụt vào trong tay áo.
Đầu ngón tay vừa mới tiếp xúc có chút nóng lên, chút cảm giác nóng này truyền vào trong lòng ta, lại giống như dâng lên môi ta.
"Aii..." Ta âm thầm thở dài, tâm trạng vô cùng rối rắm.
Như thế lại qua ba ngày.
Bích Thanh Thần Quân yêu cầu ta trả tiền thuốc, người ta không có tiền càng không có gì vật gì quý báu, đương nhiên chỉ có thể làm người giúp việc để gán nợ. Ngày ấy đang ở hậu viện phơi thảo dược, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động phía sau, quay đầu nhìn lại, không biết khi nào sư phụ đã đứng ở nơi đó, người hơi hơi dựa vào cửa, trên mặt mang theo một nụ cười nhẹ nhàng. Lúc này ánh mặt trời chói mắt, mà màu đỏ trên y phục người dưới sự chiếu sáng của ánh mặt trời càng rực rỡ loá mắt, cả người đều ẩn ẩn sáng lên, cũng như lúc mới gặp trước đây.
Sư phụ thật sự có một dáng vẻ tuyệt đẹp, ta suy nghĩ, tuy rằng bây giờ thanh danh Bích Thanh Thần Quân nổi bật nhất, nhưng không thể không nói, sư phụ vẫn hơn hắn một phần, tựa như hiện tại, rõ ràng vừa mới tỉnh lại, sắc mặt cũng chưa chuyển biến tốt, tùy tiện đứng như vậy, cũng cực kỳ thu hút ánh mắt của người khác.
Ta há miệng thở dốc, sau một lúc lâu mới phun ra vài cái chữ, "Người, người tỉnh rồi."
Người chậm rãi đi lại, dừng lại ở trước mặt ta, ánh mắt không hề chớp mà nhìn thẳng ta, "Cô nương, nàng là ai?" Người nhíu mày, nhẹ giọng nói.
Dược thảo trong tay ta rơi xuống đất, lùi ra sau vài bước, đụng lật đổ cái tràng đầy thảo dược ở phía sau.
Nguy rồi, Bích Thanh Thần Quân khẳng định sẽ tức giận. Ta vội vã đi nhặt dược thảo rơi đầy trên mặt đất, cũng không ngờ kẻ đầu sỏ gây nên cũng ngồi xuống, người nhặt một cây thảo dược đưa lên mũi ngửi một chút, "Lúc ta ngủ luôn luôn ngửi được mùi thuốc này..." Sau khi nói xong người quay đầu lại, ánh mắt sáng lên, "Cô nương, ta nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu)với nàng."
Ta: "..."
Sư phụ điên rồi.
Ta nhảy dựng lên, chuẩn bị đi y quán tìm Bích Thanh Thần Quân. Ta xoay người muốn chạy, lại bị sư phụ kéo tay áo lại, "Nàng đi đâu?"
Ta quay đầu lắp bắp nói: "Ta đi tìm Bích Thanh Thần Quân, người đợi chút nha." Sau khi nói xong ta có chút lo lắng, chỉ vào cái ghế đá bên cạnh, "Người ngoan ngoãn ngồi ở chỗ kia, ta lập tức sẽ trở lại. Ngoan, buông tay."
Sư phụ đột nhiên cười ra tiếng, người nhướng lông mày về phía ta, "Nàng lo lắng cho ta?"
Sư phụ điên rồi, nghĩ đến đây ta cảm thấy da đầu có chút run lên, lo lắng, đương nhiên là lo lắng. Người đang khỏe mạnh làm sao có thể biến thành như vậy đây? Bích Thanh Thần Quân nói người bị thương nguyên thần, chẳng lẽ nói lần này bệnh cũ tái phát, nguyên thần bị hao tổn không nói, còn có thể mất trí nhớ và tổn hại thần trí?
"Nàng lo lắng cho ta?" Người níu chặt tay áo, yên lặng nhìn ta. Nhìn thấy biểu hiện nghiêm túc cẩn thận kia, nếu ta không trả lời, người nhất định sẽ không buông tay.
Ta chỉ phải gật gật đầu, "Ta lo lắng cho người, thật lo lắng cho người."
Nụ cười trên mặt người làm ta thấy lóa mắt nhất, khiến cho trong lòng ta có chút ngưng trệ, suýt nữa không thể dời tầm mắt.
"Vậy thì tốt rồi." Người nhẹ giọng nói, sau đó một tay kéo vai ta, "Miêu Miêu, chúng ta thành thân đi, ta lấy sự kiêu ngạo của tộc phượng hoàng viễn cổ ra thề, Miêu Miêu, làm thê tử của ta đi."
Ta run run chỉ vào mũi người, "Người, người giả vờ !"
Người chẳng trả lời lại, chỉ là yên lặng nhìn ta, một tay ôm thắt lưng ta, "Nàng có đồng ý hay không?"
Bình luận