Chương 36: Thượng thần!
Chuyện ta độ kiếp thành công trở thành thượng tiên, trở thành một làn sóng lớn dâng trào trong thiên giới.
Mỗi ngày ở Nguyên Hoàng cung đều có nhiều tiên nhân đến thăm hỏi, sợ là cửa kia, đều bị giẫm lên đến gãy vụn.
Thường ngày thu nhận rất nhiều lễ vật, xếp thành một ngọn núi nhỏ, ta lại vui không nổi.
Ta luôn luôn lo sợ bất an, sợ Thiên Quân sẽ nghiêm trị sư phụ, nào ngờ đợi hồi lâu cũng không có động tĩnh gì, nhưng mà mỗi ngày gần đây sư phụ đều đi qua đi lại trước mặt ta, thật sự là nhàn nhã đến cực điểm, một chút cũng nhìn không ra dáng vẻ bị nội thương, ta cũng có chút nhẹ nhàng thở ra.
Thẳng đến sau này Thiên Quân phát thiệp mời đến, nói là vì chúc mừng ta thành công độ kiếp, thiên giới tổ chức tiên yến, tiên nhân bát hoang tam giới đều sẽ đến dự, bảo ta chuẩn bị cho tốt.
Ta thật là có chút khiếp đảm.
Nói ra thật xấu hổ, đến bây giờ, những tiên nhân mà ta biết, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Vì thế sau khi nhận được tin tức này ta cũng rất lo lắng, lo lắng ngày đó nên mặc cái gì, nên làm cái gì, nên nói cái gì, sau khi thảo luận với Tử Tô thật lâu, cũng không ra kết luận gì, lại mở rương quần áo, cũng không tìm được quần áo thích hợp.
Sau này, ta đành phải xin sư phụ giúp đỡ.
Sư phụ đại nhân chuẩn bị quần áo tham gia tiên hội cho ta.
Đó là chiếc váy dài màu thủy lam, cũng không có nhiều hoa văn, trang sức, theo ý ta có chút nặng nề và tang thương. Đại khái có một loại cảm giác mọi chuyện đã thay đổi, ta có thể nhìn ra cái đại khái đó, nhưng tìm không ra hứng thú nào.
Tử Tô nói ta còn trẻ, gương mặt trắng hồng, không hợp với chiếc váy này, nhưng mà sư phụ thích, ta đành phải hất cằm, nỗ lực làm cho bản thân có khí chất cao quý lãnh diễm, kết quả bởi vì khí thế không đúng, bị Cẩm Văn đi ngang qua cười nhạo dữ dội một phen.
Tốt xấu gì bây giờ ta cũng là thượng tiên, thế nhưng còn không đem ta để vào mắt, ta nghĩ muốn đáp lại nàng ấy một cái trừng mắt, lại mở to mắt, nhưng bại trận dưới khí thế của nàng ấy, sợ hãi vặn tay, "Thật sự rất khó xem sao? Cẩm Văn?"
Nàng ấy cười một tiếng, "Kỳ thật cũng không khó xem, chỉ là không thích lắm, ta cảm thấy ngươi thích hợp với màu phấn hồng, ta có một bộ váy màu hồng nhạt, ngươi muốn xem thử hay không?"
Ta lắc đầu, thầm nghĩ thượng tiên cũng là có thân phận thần tiên, hay là phải thành thục chững chạc một chút mới thỏa đáng.
Tiên hội hôm đó, Thiên Quân ngầm cho xe loan tới đón, xung quanh có tiên nữ tấu nhạc dẫn đường, phô trương long trọng. Sáng sớm sư phụ búi tóc cho ta, vào lúc này cũng không thấy bóng dáng, ta cực kỳ khẩn trương, chỉ nắm chặt tay của Tử Tô, nhưng mà nàng ấy cũng không tốt hơn ta bao nhiêu, bởi vì chỗ lòng bàn tay chúng ta nắm nhau, đã tràn đầy mồ hôi .
Thẳng một đường đến Quỳnh Hoa điện, thật xa nhìn thấy sư phụ đứng ở trước cửa điện, vẫy vẫy tay lên về hướng ta. Sự khẩn trương này nhất thời tản đi, ta bình tâm lại, theo tiên tử dẫn đường đi thẳng về hướng chính điện.
Trên đường đi qua, chợt nghe đến tiếng hít vào của các tiên nhân ở chung quanh, hay là có gì không ổn?
Lập tức ta tay chân hoảng loạn, nếu không phải sư phụ đi lại nắm tay của ta, chỉ sợ ta đã biến thành một cây lúa nước.
Vậy đã trở thành trò cười cho mọi người.
Hôm nay sư phụ mặc hồng y, rực rỡ đến chói mắt, trên gương mặt tràn đầy tươi cười, làm cho người ta tâm an. Đợi đến chính giữa đại điện, chỉ chờ đợi trong giây lát, Thiên Quân Thiên Phi cùng nhau đi đến, một chút ồn ào nơi đại điện trong nháy mắt đã lặng thinh.
Chưa từng nghĩ, sau khi Thiên Quân ngồi vào, thì đột nhiên nhìn chằm chằm vào ta, như là muốn nhìn xuyên qua ta, thần tiên chung quanh cũng giống như vậy, tựa như có trăm ngàn tầm mắt đều đồng loạt nhìn chăm chú vào ta, khiến cho hai gò má của ta nóng lên, hai chân như nhũn ra.
Sư phụ nắm chặt lòng bàn tay ta, ta mới ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn thẳng phía trước, cố gắng làm ra dáng vẻ lạnh nhạt. Hôm qua sư phụ nói với ta, bất luận gặp phải tình huống gì cũng không thể sợ hãi, ta ghi nhớ trong lòng, tự cho là đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng vẫn bị lời nói kế tiếp của Thiên Quân làm cho sợ đến chân mềm nhũng, thiếu chút nữa liền ngồi xuống đất.
Thiên Quân nói, "Cuồn cuộn hồng trần, trôi giạt khắp nơi, ba trăm năm rồi, Thủy Dạng thượng thần, hoan nghênh ngươi đã trở về!"
Ta: "..."
Thiên Quân người đang nói chuyện với ta?
Ta đứng ở chính giữa đại điện không biết làm sao, đang lúc này, có một giọng nữ vang lên, "Dùng cái gì chứng minh nàng ấy chính là Thủy Dạng thượng thần chuyển thế?"
"Thiên Quân, sự tình liên quan trọng đại, chỉ dựa vào lời của một mình Viêm Hoàng Thần Quân, sợ là không được thỏa đáng!" Lúc này ta được sư phụ hơi chống đỡ mới đứng thẳng nổi, nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, người đang nói đúng là Lưu Diễm tiên tử.
Nàng cũng đang khó chịu nhìn ta, đối mắt với nàng ấy, tâm thần ta hoảng hốt, chỉ nghe một giọng nói đang vang lên trong đầu, "Đừng tưởng rằng mặc quần áo giống, chải tóc giống thì tự coi mình là thượng thần chuyển thế!"
Trong lòng ta hoảng loạn, lại cũng cảm thấy nàng ấy nói có lý.
Nào ngờ đột nhiên thân hình Lưu Diễm tiên tử hơi lảo đảo, mà tầm mắt nàng ấy cũng là dừng ở trên người sư phụ, sau đó nàng ấy cắn môi, căm giận xoay đầu đi.
"Trên trời dưới đất, không có ai có thể chỉ mới ba trăm trong năm tu mà thành thượng tiên!" Thiên quân hơi hơi chớp mắt, chậm rãi nói, "Trừ phi là thần tiên chuyển thế."
"Nhưng mà hai lần thiên kiếp phi thăng của nàng ấy, cũng không là tự bản thân nàng ấy gánh vác, nếu như tự nàng ấy chịu, chỉ sợ sớm đã tan thành tro bụi!" Lưu Diễm tiên tử phản bác nói.
"Nàng ấy có thiên phú kinh người về pháp thuật thuộc thủy hệ!"
"Đó cũng không thể chứng minh nàng ấy chính là Thủy Dạng thượng thần!"
"Trên người nàng có hơi thở của Thủy Dạng thượng thần." Thiên Quân tiếp tục nói.
Bình luận