🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: Lo lắng

  Trên thiên cung, người mà ta biết không nhiều lắm.

Thời khắc mấu chốt, Tử Tô cùng Cẩm Văn cũng không biết tung tích, ta nghĩ đi nghĩ lại, lập tức đi đến phủ của Thái Thượng Lão Quân, còn chưa nói rõ ý định với hắn, đã bị đuổi ra khỏi cửa lớn.

Mà đang lúc này, người ta có thể nghĩ đến, chỉ có tiểu bá vương Hồ Phỉ. Ta không có pháp khí thay thế cho việc đi bộ, ít nhất có thể cầu xin hắn mang ta đến vùng hoang dã, sau đó tự ta đi vào.

Nghĩ đến đây, ta đi theo trí nhớ một đường mò đến phủ đệ của Hồ Vương ở thiên giới, môn đồng (trẻ giữ cửa) là hai tiểu hồ ly chưa hóa thành hình người, lỗ tai nhọn và cái đuôi to xòe ra, sau khi ta nói ý định thì bọn họ cũng không ngăn trở nhiều, một người chạy đi thông truyền, một tiểu cô nương khác rung rinh lỗ nói chuyện với ta.

"Ngươi tìm tiểu điện hạ a?" Nàng ấy đem đầu tiến đến trước mặt ta, nháy mắt mấy cái với ta."Ngươi là bằng hữu của tiểu điện hạ sao?"

Ta không kịp nghĩ nhiều, tùy ý gật gật đầu, ánh mắt nhìn cửa, thật muốn trực tiếp vọt vào trong.

"Vậy các ngươi làm thế nào mà biết nhau?" Tiểu cô nương bỗng nhiên rất tự nhiên kéo cánh tay của ta, "Nói cho ta nghe một chút đi!"

Lúc này, ta thật sự không có tâm trạng nói chuyện gì, sau đó tiểu cô nương tha thiết trông mong nhìn ta, ánh mắt ướt sũng, giống như mông lung một tầng hơi nước, ta vừa nhìn chằm chằm cửa, vừa tùy tiện nói có lệ với nàng ấy, "Cùng nhau đi học ở học đường!"

"A, Vậy ngươi có biết tiểu điện hạ thích nữ hài tử như thế nào không?"

Ta nhất thời run lên, tiểu hồ ly này phỏng chừng vừa biến hóa không lâu, tương đương với trẻ sơ sinh của loài người, nhỏ như vậy còn có người trong lòng?

Đang lúc bị tiểu cô nương này ầm ĩ càng thêm phiền chán, ta nhìn thấy Hồ Phỉ vọt ra, chạy đến trước mặt ta, thổi nên một trận gió phía trước ta.

Sau đó, hắn lướt qua quá mức ...

Ta: "..."

Ta: "Hồ Phỉ!"

Hắn chậm rì rì xoay người, liếc ta một cái, "Gấp như vậy là tới gặp ta để làm gì?" Vừa dứt lời, lại nâng cằm ta lên, "Ta thật sự rất bận!"

Trong lòng ta sốt ruột, tiến lên một bước lôi kéo tay áo của hắn, níu chặt hắn, sau đó nhỏ giọng nói, "Ta muốn mời ngươi giúp một việc!"

Ánh mắt Hồ Phỉ chợt lóe, đột nhiên làm bộ làm tịch ở trước mặt ta, "À, ta rất bận."

"Hồ Phỉ!"

"Gọi đại gia!"

Ta không cần nghĩ ngợi, lập tức kêu: "Đại gia!"

Ngược lại điều này khiến Hồ Phỉ ngây ngẩn cả người, nghiêm mặt nói: "Xảy ra chuyện gì ?"

"Ta muốn đi nơi hoang dã!" Ta ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói.

"Ngươi điên rồi!" Hồ Phỉ hét lớn một tiếng, đôi mắt trừng lên tròn xoe, nhìn thẳng ta, như là muốn nhìn xuyên qua ta.

Ta đưa tay rút vào trong tay áo, hành lễ theo quy củ với hắn.

"Ta muốn đi nơi hoang dã tìm sư phụ của ta, hắn bị thương. Ngươi đưa ta đến bên ngoài cũng được, ta tự đi vào. Làm phiền ngươi !"

"Đó là nơi ngươi muốn đi? Ngươi một cây lúa yếu ớt, từ đâu có lá gan to bằng trời?" Hồ Phỉ nổi giận đùng đùng thét lên với ta, ta cúi đầu không nói, chỉ một lần rồi lại một lần lặp lại, "Làm phiền ngươi, giúp giúp ta!"

Đến cuối cùng ngay cả giọng nói cũng có chút nghẹn ngào, ta không biết, nếu như Hồ Phỉ không giúp ta, ta còn có thể đi tìm ai?

"Phục ngươi luôn!" Hồ Phỉ buồn bực nói."Sáng mai ngươi chờ ta ở Thiên môn."

"Ngày mai?"

Trong lòng ta hoảng sợ, đang muốn mở miệng, chợt nghe Hồ Phỉ bĩu môi, "Yên tâm, sẽ không chậm trễ nhặt xác cho sư phụ của ngươi!"

"Ngươi..."

Cho tới bây giờ đều là Hồ Phỉ đánh ta, giờ phút này ta thế nhưng nhất thời thẹn quá thành giận, nắm chặt nắm tay, hắn nhìn vào trong mắt ta, rất là xem thường phát ra một tiếng 'hừ' nhẹ.

"Bây giờ ngươi và ta cũng không có thể tự do ra vào Thiên môn, buổi tối ta sẽ đi trộm lệnh bài của cha, sáng sớm ngày mai xuất phát!"

Ta hơi hơi sửng sốt, lúc trước đầu óc một đống hồ tương, nhưng lại không nghĩ tới Hồ Phỉ kỳ thực cũng giống ta, còn chưa thể tự do ra vào Thiên môn, vì thế ta vừa cảm kích vừa lo lắng nhìn hắn, "Vậy nếu như bị cha ngươi phát hiện thì làm sao bây giờ?"

Hồ Phỉ hất đầu, "Ta là con trai độc nhất của ông ấy, có thể làm gì ta? Được rồi, ngươi đi đi, ta bận lắm, ngày mai gặp!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...