🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: Hăng hái

  Đang lúc ta thấp thỏm không yên, có một nữ tử xuất hiện, cứu vớt số phận cực khổ của ta.

Trên đường trở về, Hồ Phỉ không nói một lời, khuôn mặt nhỏ nhắn thập phần tối tăm. Ta không dám gần sát hắn, sợ hắn nhất thời không có chỗ hả giận dùng nắm đấm đánh vào ta, nào ngờ vừa lui đến một góc, lại bị hắn một phen nắm trở về.

Ta cùng với hắn trừng nhau, cuối cùng thấy hắn cắn chặt răng nói: "Ta sẽ tu luyện cho tốt, con rồng sâu bọ đó, ta không tin không vượt qua hắn!"

Ách...

Con rồng sâu bọ, nói rất hay, ta kìm lòng không đậu vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Sau đó Hồ Phỉ cũng không vừa lòng với sự đồng ý của ta, tiếp tục bình tĩnh nói: "Con rồng sâu bọ kia đã thành thân, ngươi còn thân cận với hắn như thế, thái tử phi đó thoạt nhìn ý xấu đầy bụng, ngươi ngây ngốc như vậy, cẩn thận bị chỉnh đến da cũng không còn!"

Ai? Thái tử phi rất xấu xa sao? Mà ta cảm thấy nàng ấy là ân nhân của ta nha, nếu không phải nàng ấy đưa ta lên Nguyên Hoàng cung, ta như thế nào gặp được sư phụ đại nhân? Vừa rồi nếu không phải nàng ấy nói lời ngăn cản, nói không chừng đã Mặc Tương đem ta về đáy biển rồi, làm sao còn có thể tiêu giao ngồi trên đám mây ngắm phong cảnh như thế chứ~

Trở lại chỗ Tuyết Vực, từ thật xa đã thấy hắn ra đón, trải hai tay ra giống như đứa trẻ, ta không rõ nguyên nhân, kết quả trong nháy mắt Tuyết Vực liền trưng ra vẻ mặt cầu xin, vừa đi vào trong phòng vừa than thở, "Đồ các ngươi mang về đâu? Keo kiệt?"

Ách, lần ra khỏi cửa này, bởi vì trên người không có ngân lượng, lại xảy ra rất nhiều chuyện ngoài dự tính, nên căn bản không có mua vật gì, nghĩ đến đây, ta hết sức hoài niệm đến bánh bao thịt, chậc chậc lưỡi, thật có vài phần tiếc nuối.

Nghe chúng ta kể xong những từng trải khi đi ra ngoài, Tuyết Vực chặt đứt một tia ảo tưởng cuối cùng, liên tục thở dài, "Thôi thôi, sau này còn có cơ hội, nhớ kể cho tiểu lão nhân những chuyện mới mẻ của nhân gian, ta ở nơi quỷ quái này cũng sắp ngột ngạt đến bệnh rồi!"

Ta vạn phần xấu hổ, hơi hơi suy tư, yếu ớt biện giải, "Cũng không phải cái gì cũng không mang đến."

Đôi mắt Tuyết Vực sáng lên, ta rụt rè duỗi cánh tay đưa ra ngoài, "Nè, có mang theo tiểu gia hỏa này trở về."

Trên cổ tay ta có quấn một con rồng nhỏ màu trắng bạc, giờ phút này đầu nó rút ở dưới bụng, có lẽ đang nghỉ ngơi, vảy thật nhỏ lấp lánh lấp lánh, giống như ngôi sao đang nháy mắt.

Tuyết Vực rất tò mò, "Đây là hắc giao long độ kiếp mà các ngươi nói?"

Ta gật gật đầu, sự vật hay thay đổi, đen thế nào lại đột nhiên được tẩy trắng, chuyện đó ta thật sự cũng không rõ ràng lắm.

Tuyết Vực đưa tay chọc vào, nào ngờ tiểu long đang ngủ say kia 'vèo' cái ngầng đầu, bỗng chốc bập môi cắn hắn một cái, động tác nhanh như tia chớp, khiến cho Tuyết Vực bị kinh sợ, lập tức khóc thét lên. Mà tiểu long gây chuyện lại vùi đầu xuống tiếp tục ngủ, nếu không phải Tuyết Vực ngậm ngón tay vẻ mặt đưa đám, ta sẽ cảm thấy tất cả vừa mới rồi chỉ là ảo giác của ta.

Nói chuyện liên miên lải nhải với Tuyết Vực hồi lâu, ta mới nhớ hỏi tới sư phụ bọn họ có từng trở về không, Tuyết Vực lắc đầu nói, "Nào có đơn giản như vậy! Các ngươi ra ngoài xem đi!"

Ta theo Tuyết Vực đi ra ngoài, mà Hồ Phỉ cũng không nhúc nhích, lui ở trong góc như cũ nên nhìn không rõ biểu cảm.

Tuyết Vực ngạc nhiên, "Đứa trẻ này bị sao vậy, sau khi trở về liền trầm lặng dọa người, hay là bị bực tức ở bên ngoài?"

Ta lắc đầu tỏ vẻ không hiểu, mà lúc này Hồ Phỉ 'xoẹt' một cái đứng lên, "Ta trở về tu luyện. Không có việc gì đừng tới tìm ta!"

Ta cười đến có chút thoải mái, thầm nghĩ trong lòng 'ta khi nào thì đi tìm ngươi', sau đó mở miệng trấn an hắn, "Ai nha, ngươi yên tâm, có việc ta cũng sẽ không tìm ngươi đâu!"

Rốt cuộc hậu quả của những lời này là ta lại bị trúng một quyền của hắn, ra tay cực nhanh, ngay cả Tuyết Vực cũng không tới kịp ngăn lại.

Hồ Phỉ mang theo nắm tay đáp một đám mây nổi giận đùng đùng rời đi, ta ôm hốc mắt liên tục thở dài, "Những đứa trẻ bây giờ tính khí thật xấu, hơi động một tí liền đánh người!"

Tuyết Vực ở một bên vui sướng trước đau khổ của người khác, "Ta thấy đứa nhỏ này cũng không tệ, ha ha! Chỉ tiếc, ngươi là cái đầu mõ[1]!"

Ta nghiêng đầu vừa hỏi, "Đầu mõ là cái gì?"

Vẻ mặt của Tuyết Vực nghiêm túc nói, "Chính là nói đầu của ngươi thật thông minh rất xinh đẹp, gõ như thế nào cũng không biến dạng!"

Ta được khen nhất thời lên mặt, nhưng nội tâm vẫn là có một chút e lệ, thật là có chút ngượng ngùng, cho nên dụi dụi đôi mắt nói sang chuyện khác, "Ngươi bảo ta ra ngoài nhìn cái gì?"

"Nhìn thấy không?" Tuyết Vực chỉ chỉ vào đỉnh ngọn núi tuyết cao sừng sững như thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào trong đám mây, ta gật gật đầu, đây không phải là nơi sư phụ bọn họ đi sao? Cẩn thận nhìn kỹ, lại phát hiện hình như không giống với lần trước.

Trên đỉnh núi kia có sương mù màu đỏ nhạt quanh quẩn, bên trong một mảnh tuyết trắng xóa, ửng lên sắc đỏ nhàn nhạt kia thoạt nhìn cực kì quỷ dị, trong lòng ta run lên, "Kia là cái gì, không phải là huyết khí đó chứ?"

"Có lẽ là chạm vào nơi cầm chế nào đó, ta cũng không rõ lắm, chỉ có thể khẳng định, bọn họ không thể trở về nhanh như vậy mà thôi!" Tuyết vực nhún nhún vai, nói một cách dửng dưng.

Ta cũng nhanh chóng đỏ mắt, liên tục truy vấn, "Vậy sư phụ hắn có phải có nguy hiểm hay không? Đỏ rực có phải bị thương hay không? Ngươi không phải nói đi tìm gương sao? Gương cũng có thể đả thương người ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...