Chương 20: Gặp lại
Ý của Hồ Phỉ chính là, hắn chịu uất ức một chút giả làm thi thể, sau đó ta liền bán mình chôn hắn, tuy rằng thoạt nhìn ta không đáng tiền, nhưng nói chung tiền bán cũng đủ mua vài cái bánh bao.
Ta nhất thời rất hoảng hốt, vậy bán thân làm cái gì?
Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới, "Chắc là làm nha đầu đó!"
Ta gật gật đầu, nếu như vậy, "Ta sẽ làm nha đầu ở nhân gian?"
Hồ Phỉ mắng ta ngu ngốc, nói có thể làm con rối gỗ thế thân cho ta, chuyện bưng trà rót nước ngay cả con rối gỗ còn làm tốt hơn ta, người thường nhìn không ra sơ hở, ta gật đầu đồng ý. Đang chuẩn bị tìm khối đất trống bắt đầu bán hắn, đã bị hắn kéo đến một bên, "Nếu ở cùng một chỗ với cô nương này, khẳng định người khác sẽ mua nàng ta trước, đi đi, chúng ta đổi nơi khác!"
Mặc dù ta không hiểu, nhưng cũng nghe theo hắn, xuyên qua con phố đi vào trong ngõ hẻm rất lâu, ở một chỗ khuất nơi cuối con hẻm nhỏ, hắn biến ra một cái chiếu, sau đó biến bản thân trở nên có sắc mặt xanh trắng, dáng vẻ của người chết, kế tiếp hắn nằm trên chiếu nói, "Được rồi!"
Khóe miệng ta giật giật, nơi này yên lặng, căn bản là không có bóng người, ta bán thế nào được đây?
Hồ Phỉ cố tình lăn trên chiếu hai cái, "Hay là ngươi muốn ta nằm giả chết ở trên phố xá sầm uất? Đi thôi, ngươi xách cái đầu chiếu kia, kéo ta ra ngoài đường!"
Ta rất là đau buồn, nhưng lại cảm thấy hắn nói có lý, đành phải làm theo cách của hắn, nắm chặt một góc chiếu dùng hết sức lực kéo hắn ra ngoài đường lớn, đến lúc sắp ra khỏi ngõ nhỏ, Hồ Phỉ đưa tay chuyển cho ta một tấm bảng, trên bề mặt viết bốn chữ to, kỳ thực ánh mắt ta vô cùng tốt, cảm thấy mấy chữ này gần giống bốn chữ trên tấm bảng lúc nãy, giống nhưng cũng có chỗ không giống, nhưng mà giờ phút này ta đã mệt thở hổn hển, cũng không muốn hỏi nhiều, đem tấm bảng kia đeo trước ngực.
Lúc đi ra khỏi ngõ nhỏ đã thấy người, người qua đường nhìn thấy ta ào ào tránh né, ta tìm một mảnh đất trống ngồi xuống, học dáng vẻ của cô nương ban nãy, cúi đầu hạ thấp mắt, yên lặng chờ mong có người đến mua ta về, dùng tiền đó đi đổi bánh bao.
"Ngốc, sắc mặt ngươi hồng nhuận, lừa gạt người ta à!"
Hồ Phỉ mắng ta, ta thầm nghĩ ngươi một thi thể nằm xấu xí, còn công khai nói chuyện, không sợ bại lộ sao? Ta lặng lẽ duỗi tay đến dưới chiếu hung hăng véo hắn một cái, rồi lại khôi phục lại tư thế quỳ ngay ngắn như trước.
"Đầu heo, ngươi không biết có thể truyền âm sao?"
Cái này giờ ta mới biết.
Hồ Phỉ dùng thần giao nói chuyện với ta, người bình thường, không nghe được .
Trên đường người đến người đi, cũng có người nghỉ chân dừng lại, thở dài một lát rời đi, ta quỳ hồi lâu cũng không có người hỏi thăm, hơi có chút chán ngán thất vọng. Hồ Phỉ còn liên tiếp nói, "Aii, aii, aii, sớm đoán được ngươi bán không được, còn không bằng bán ta chôn ngươi, có lẽ còn nhanh hơn một ít."
Còn có một người phụ nữ ở bên cạnh cố tình chậc chậc thở dài, "Nha đầu kia thật sự là mệnh khổ, trẻ tuổi như vậy mà trượng phu đã chết, lại sinh ra với bộ dạng như vậy, sợ là ngay cả mua về làm công việc thấp hèn nhất cũng không có ai nguyện ý."
Ta có chút dại ra, chẳng lẽ là đang nói ta?
Nhưng vì sao ta nghe mà không hiểu gì cả?
Hồ Phỉ đang cười khì khì, tuy rằng là truyền âm thuật, nhưng mà hắn cười đến thân mình run run lên, sợ tới mức ta vội vàng nhào đến bên cạnh người hắn mà giữ hắn lại, sợ bị nhìn ra sơ hở, ai ngờ ta nhào qua như vậy, hắn lại nghiêm chỉnh lại giống như là chưa từng động đậy, ta nhẹ nhàng thở ra, đứng dậy suy tư còn muốn tiếp tục bán không, liền phát hiện hắn lại tiếp tục run run, tức giận đến ta hận không thể một cước giẫm chết hắn.
Ai ngờ đúng lúc này, một giọng nói vang lên phía trên đỉnh đầu của ta.
"A, bán mình táng phu?" (bán mình chôn chồng)
Bình luận