Chương 264: Ngoại truyện 6 -- 11
Chương 268: Ngoại truyện Thái tử (6)
Edit: Dương Chiêu dung.
Beta: Thần Hoàng Thái phi.
Khi Tề Kính Thần quay trở lại hoàng cung lần nữa, dung mạo hắn đã không còn nét ngây thơ non nớt nữa, thay vào đó là dáng vẻ thiếu niên trưởng thành. Cơ thể hắn rất rắn chắc, đúng như lời của thái y nói lúc hắn mới chào đời, một đứa trẻ dễ nuôi. Cho dù điều kiện, hoàn cảnh gian khổ như vậy nhưng hắn rất ít khi bị ốm, khả năng thích nghi của thân thể với môi trường rất mạnh mẽ.
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng, mẫu hậu." Tề Kính Thần đột nhiên vén vạt áo lên rồi quỳ xuống, lưng thẳng tắp, giọng nói vững vàng, mơ hồ toả ra khí thế, không còn là chất giọng mềm mại như trước kia nữa.
"Đứng lên đi." Tề Ngọc nhẹ nhàng phất phất tay, tỉ mỉ đánh giá Tề Kính Thần đang đứng giữa điện. Cơ thể thiếu niên trông có vẻ cường tráng hơn so với bằng hữu cùng trang lứa khiến Tề Ngọc vô cùng hài lòng.
Đây là lần đầu tiên Tề Ngọc gặp lại tiểu nhi tử của mình sau năm năm. Tuy mỗi ngày đều có người bẩm báo tỉ mỉ tình hình của Tề Kính Thần cho hắn nghe, nhưng mà tiếp xúc gần thế này cũng khó tránh khỏi khiến cho vị cửu ngũ chí tôn hơi xúc động.
Cho dù lúc ấy nhẫn tâm để Tề Kính Thần rời cung học võ, để thằng bé tự dùng đôi mắt của mình nhìn thấy thế gian hiểm ác, nhưng mà dù sao vẫn không nỡ.
"Kính Thần gầy đi nhiều quá, bây giờ trở về cung rồi nên bồi bổ thật tốt, sau này phân phó Ngự Thiện phòng mỗi ngày hầm một chút huyết yến!" Thẩm Vũ vẫn luôn quan sát Tề Kính Thần, hốc mắt đã sớm đỏ hoe nhưng nàng vẫn cố kìm nén không rơi lệ, chỉ run giọng nói vài câu.
"Nhi thần hòa toàn mạnh khỏe, mẫu hậu yên tâm!" Tề Kính Thần ngồi xuống ghế, xoay đầu nhìn Thẩm Vũ, trả lời vô cùng nghiêm túc.
Hắn không cười nhưng sắc mặt cực kỳ nhu hòa, ánh mắt cũng dịu dàng, có thể thấy hắn rất nhớ Thẩm Vũ, chỉ là so với cục thịt nhỏ đáng yêu suốt ngày cười nói nghịch ngợm năm ấy, bây giờ như hai người khác nhau. Thẩm Vũ đã từng lên núi thăm hắn, đương nhiên cũng biết hắn đã thay đổi. So với lần đi thăm một năm rưỡi trước đây, bây giờ Tề Kính Thần càng ngày càng ít biểu lộ cảm xúc.
Làm một đế vương, điều kiện quan trọng nhất là không thể hiện vui buồn ra mặt, có thể thấy rõ Tề Kính Thần đã làm rất tốt. Ba người xa cách đã lâu, tuy trong lòng có nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Thẩm Vũ liên tục hỏi rất nhiều, sợ ở trên núi điều kiện gian khổ quá mức, Tề Kính Thần lại đang tuổi lớn, nếu có chỗ nào cảm thấy không chịu nổi, vậy thì thực sự khó xử lý rồi.
Lúc Tề Kính Thần rời khỏi Phượng Tảo cung thì trời đã nhá nhem tối, hắn đang đi về phía Đông cung thì thấy một người đang chậm rãi đi đến. Người kia tay chống gậy, bước đi có chút chậm nhưng cũng không ảnh hưởng đến phong thái anh tuấn của hắn.
Đại Hoàng tử đã mười ba tuổi, tuy thân thể không cường tráng như Tề Kính Thần, nhưng vóc dáng lại cao hơn, vẫn có thể nhìn ra phong phạm của huynh trưởng. Đại Hoàng tử nở nụ cười, thấy Tề Kính Thần chỉ gật đầu với hắn thì không khỏi khẽ nhướng mày, đến khi tới gần, Đại Hoàng tử mới cười ra tiếng.
Bình luận