Chương 263: Ngoại truyện 1 -- 5
Chương 263: Ngoại truyện Thái tử (1)
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Thần Hoàng Thái phi.
Tề Kính Thần làm Thái tử vẫn luôn thuận buồm xuôi gió. Mới hơn nửa tuổi đã được phong làm Thái tử, hơn nữa thân mẫu Thẩm Vũ còn là Hoàng hậu. Sau khi Hoàng thượng tu sửa lại Nhiệt cung liền giam những phi tần kia lại, gần như thằng bé không còn bị ám hại nữa.
Lúc còn nhỏ, tính tình Thái tử vẫn luôn bướng bỉnh. Hơn nữa lúc sinh ra, thái y nói rằng nó là một đứa bé dễ nuôi nên Hoàng thượng đặt nhũ danh là "Tiểu Sanh [1]".
[1] Sanh (撑): No đủ.
"Thái tử điện hạ, Hoàng Hậu nương nương triệu người đến Phượng Tảo cung, nói là Thẩm thiếu phu nhân dẫn tiểu Quận chúa đến." Một tiểu thái giám vội vã chạy đến, cao giọng thưa.
Tề Kính Thần ba tuổi rưỡi, lúc này tay đang cầm cung định bắn bầy tiên hạc đang bay lượn giữa hồ. Đáng tiếc tiếng gọi to của tiểu thái giám kia khiến tay nó lệch sang một bên, phương hướng ban đầu bị thay đổi, cuối cùng không bắn trúng.
Sắc mặt Thái tử liền trầm xuống, liếc nhìn tiểu thái giám đang vội vàng chạy đến, biết là người của Phượng Tảo cung nên nó không truy cứu nữa. Người trong cung của mẫu hậu là khó đối phó nhất, có không ít nô tài là do Thẩm Vũ gợi ý chỉ điểm, mượn danh hay ý tốt để tôi luyện tính nết của Thái tử.
Lúc Thái tử bước vào nội điện, bên trong đã có không ít người. Phong Thiến mặc một thân váy hồng cánh sen, sắc mặt đỏ ửng, hiển nhiên là người gặp việc vui nên tinh thần phơi phới. Nàng và Thẩm An Lăng thành thân đã mấy năm, cuối cùng cũng có con. Tuy không phải là nam hài, nhưng cũng rất mãn nguyện. Ngay cả Thẩm Uyển ngày thường không thấy mặt hôm nay cũng đến. Sau khi Tề Kính Thần hành lễ với từng người thì liền đi tới bên mép giường.
Lúc này, nằm trên giường nệm thêu trong tẩm điện của Hoàng hậu nương nương là một đứa bé sơ sinh, đang được bọc kín bởi một chiếc chăn gấm. Có vẻ như đứa bé vừa mới tỉnh ngủ, mở đôi mắt to tròn nhìn xung quanh, con ngươi đen bóng như trái nho vô cùng thu hút người khác.
Một lát sau, Đại Hoàng tử cũng đến. Trẻ con năm tuổi rưỡi đã bắt đầu hiểu chuyện, huống chi tính tình Đại Hoàng tử vẫn luôn trầm ổn, gần như không khiến Thẩm Vũ phải bận tâm quá nhiều. Động tác hành lễ của thằng bé rất chuẩn mực, Thẩm Vũ phất tay cho nó đứng lên. Phong Thiến một bên khen ngợi vài câu, sau đó Đại Hoàng tử liền tiến vào nội thất.
Bây giờ Tề Kính Thần đang kề sát bên giường, tay cầm điểm tâm đưa qua đưa lại trêu đùa với đứa bé vẫn còn đang quấn tã. Đại Hoàng tử cũng cảm thấy tò mò với tiểu hài tử. Dù sao lúc Tề Kính Thần được sinh ra, nó cũng chưa lớn lắm, cho nên nó cũng không có nhiều ấn tượng đối với chuyện em bé vừa ra đời.
Vị tiểu cô nương của Thẩm vương phủ cứ mở to hai mắt, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn theo điểm tâm trong tay Tề Kính Thần, khuôn mặt trắng nõn bụ bẫm đột nhiên nở nụ cười. Chuyện trêu đùa đứa bé đối với hai đứa trẻ này mà nói, hiển nhiên là một chuyện vô cùng mới lạ.
Bình luận