Chương 93: Giữ thai bảo mệnh
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Vân Chiêu nghi.
"Hoàng thượng nói quá lời rồi, ai gia cũng chỉ nghe Lệ Phi nói lại mấy câu thôi. Lúc đó còn có Thụy Phi, Kiều Tu dung và Cẩn Dung hoa nữa, con có thể hỏi họ!" Thái hậu thu lại nụ cười nhàn nhã trên gương mặt, nhẹ nhàng ngồi ngay ngắn người lại. Đối mặt với tên Hoàng thượng dễ nổi điên này, bà cũng sợ trêu chọc vào!
Trong điện lại lần nữa rơi vào không khí lúng túng yên lặng, cũng may Đỗ Viện phán đi ra đúng lúc.
“Uyển Tu viện thế nào rồi?" Hoàng thượng nâng mắt nhìn, vẻ mặt vẫn âm u không có dấu hiệu chuyển biến tốt.
Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Đỗ Viện phán, biểu hiện trên mặt mỗi người đều khác nhau, đang chờ ông nói ra kết quả chẩn đoán.
"Thần vừa cho nương nương uống thuốc, đã cầm được máu rồi ạ. Tuy giữ được đứa bé nhưng chỉ e rằng sau này sẽ bị ảnh hưởng. Sức khỏe của Uyển Tu viện cũng suy giảm, một, hai tháng tới không nên xuống giường để an thai!" Đỗ Viện phán giơ tay lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt tuy không có biến chuyển gì nhưng thật ra đáy lòng ông đã cảm thán từ sớm rồi.
Sao những nữ nhân kia có thể độc ác như vậy cơ chứ! Nhất định phải hạ độc giết người, thế này không phải muốn Hoàng thượng đoạn tử tuyệt tôn hay sao!
Hoàng thượng nghe xong khẽ gật đầu, hắn chậm rãi đứng lên đi về phía nội điện. Mọi người không có phân phó của hắn nên không dám đi theo, chỉ sợ nghe phải cái gì không nên nghe.
Khi Tề Ngọc đi vào, nội điện đã được thu dọn sạch sẽ từ lâu. Trong lô đỉnh đốt hương khiến trong phòng quanh quẩn mùi thơm nhàn nhạt. Thẩm Uyển nằm trên giường, sắc mặt nàng trắng bệch, rõ ràng đã sang tháng sáu nhưng giường nàng vẫn còn chăn gấm dày cộm, không cần nhìn kỹ cũng biết bây giờ nàng yếu ớt nhường nào.
Nghe thấy tiếng bước chân của nam nhân, Thẩm Uyển từ từ mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn nhưng cơ thể không nhúc nhích, cùng Hoàng thượng nhìn nhau. Trong ánh mắt của nàng không còn sự nhu thuận yểu điệu của ngày xưa nữa mà lộ ra ý chí quật cường và kiên trì.
Tề Ngọc nhìn thấy bộ dáng khác thường này cũng chỉ cau mày, lạnh lùng nói: "Trẫm chưa bao giờ làm khó người khác, dưa xanh hái không ngọt, trẫm cũng chẳng hiếm lạ cưỡng cầu danh môn quý nữ thanh cao các ngươi. Có điều đối với chuyện dòng dõi này, trẫm chỉ nói với ngươi một câu thôi, nếu như ngươi không gánh nổi đứa bé này thì chờ chết đi! Ngày ngươi mất nó cũng chính là ngày ngươi phải chết!"
Ngữ điệu hắn nâng lên rất cao, trong ngoài điện lúc này đều vô cùng yên tĩnh nên tiếng nói rõ ràng của hắn khiến mọi người sửng sốt. Bất kể là Thẩm Uyển đang nằm trên giường hay những người đang ở ngoài điện, tim đều đập loạn liên hồi.
Đây là lần đầu tiên Hoàng thượng ở trước mặt mọi người thể hiện thái độ đối với chuyện con nối dõi. Bởi vì hậu cung Đại Tần có quy định giữ con bỏ mẫu nên trong mắt chủ tử các cung, Hoàng tử cơ hồ đều là chuyện cấm kỵ. Tính tình Hoàng thượng khó hầu hạ, có rất ít phi tần lọt vào mắt hắn, do đó người có thai đã ít lại càng ít hơn. Cho dù có may mắn tình cờ mang thai thật thì cuối cùng những cái thai đó đều bị sảy.
Bình luận