Chương 88: Thù mới hận cũ
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Vân Chiêu nghi.
Sáng sớm hôm sau, lúc Thẩm Vũ đang ngồi kiệu đến Thọ Khang cung, mới lướt mắt qua đã thấy tỷ muội Thôi gia đến. Hai người mặc váy tòng ngũ phẩm, nhìn thấy Thẩm Vũ đi tới liền vội vã cúi người hành lễ.
"Tần thiếp tham kiến Xu Tu nghi." Hai tỷ muội cùng cúi người hành lễ, giọng nói mềm mại trong vắt.
Thẩm Vũ khẽ gật đầu một cái rồi phất tay cho hai tỷ muội đứng dậy, lúc lướt mắt qua phát hiện ra trên mặt họ có gì đó không ổn. Tuy Thôi Cẩn vẫn mang gương mặt thường ngày nhưng sắc mặt hồng hào, quanh thân tỏa ra khí chất quyến rũ không che lấp được, hiển nhiên là tối hôm qua hầu hạ Hoàng thượng hiệu quả vô cùng tốt. Có khí chất yêu kiều của một phụ nhân rồi nha!
Lại nhìn sang Thôi Tú, không còn nhìn thấy ba phần cười e thẹn của ngày thường, khuôn mặt mang mấy phần ưu sầu và sợ sệt, chẳng có vẻ gì là hạnh phúc sau khi được thị tẩm. Biểu hiện của hai người này cứ như hoán đổi cho nhau vậy.
Thẩm Vũ nhíu nhíu mày, dáng vẻ trông thế này cũng là công lao của Hoàng thượng, chỉ là không biết tối qua Thôi Tú phải chịu đả kích đến mức nào mà bây giờ khuôn mặt ủ rũ đến vậy.
"Thánh chỉ phong vị hạ rồi?" Thẩm Vũ quyết định thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, nàng dừng bước đứng đối diện bọn họ, thấp giọng hỏi một câu.
Hai người đều gật đầu, dường như vui sướng vì được phong vị, vẻ mặt Thôi Tú cũng dịu hơn đôi chút.
"Hôm nay các ngươi từ Long Càn cung đến thẳng đây sao?" Thẩm Vũ khẽ nhíu mày một hồi rồi quyết định truy hỏi kỹ hơn.
Nàng vừa dứt lời thì sắc mặt Thôi Tú lại lần nữa trở nên vô cùng khó coi, cho dù đáy lòng nàng biết là không đúng, không nên thể hiện ra trước mặt Thẩm Vũ nhưng vẻ mặt có chút cứng nhắc vẫn bán đứng nàng. Quả nhiên tối hôm qua Thôi Tú rất không vui!
Thẩm Vũ hơi buồn bực, đối với chuyện hai mỹ nhân sinh đôi cùng nhau hầu hạ, Hoàng thượng phải nghĩ cách để bản thân thoải mái, cuối cùng là hưởng thụ mới phải. Tại sao lại để một người không hài lòng là thế nào!
"Bẩm Xu Tu nghi, chúng tần thiếp được ban thưởng chuyển đến Thính Phong các. Trời còn chưa sáng Hoàng thượng đã sai Lý Tổng quản phái người đưa chúng tần thiếp đến ạ." Thôi Cẩn thấy gương mặt Thôi Tú tối đi, cắn môi dưới, không hề nói câu nào thì vội vàng thi lễ với Thẩm Vũ rồi nhẹ nhàng trả lời.
Thẩm Vũ gật đầu cười, có vẻ như hai tỷ muội vì lần thị tẩm này mà náo loạn một trận, Hoàng thượng đúng là không thể để người khác dễ chịu một khắc nào mà.
Gương mặt Thôi Tú vẫn sầu não không vui, Thôi Cẩn đứng sau lưng nàng nửa bước. Cuối cùng Thẩm Vũ liếc nhìn hai tỷ muội bọn họ rồi dặn dò: "Lần đầu thị tẩm sẽ hơi mệt mỏi, nếu các ngươi không khỏe thì có thể mời Thái y đến khám một chút, mở một đơn thuốc, uống một liều là tốt lên thôi!"
Thẩm Vũ nói xong mấy câu này liền xoay người rời đi. Vẻ mặt Thôi Tú càng ngày càng âm trầm, cứ như bị người khác đạp lên cái chân đau vậy.
Bình luận