Chương 83: Hạ thuốc xổ
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Vân Chiêu nghi.
Mặt của hai người rất gần nhau, hơi thở của Thẩm Vũ tuy nóng nhưng khi luồng khí ấy truyền đến mặt Hứa khâm thì nàng chỉ cảm thấy lạnh cả người, hai hàm răng không tự chủ được mà va vào nhau, giống như nghe được tin dữ gì vậy.
"Viễn Dung hoa!" Thẩm Vũ cố tình nâng cao giọng khiến hai cung nữ Hứa Khâm mang theo cũng nghe thấy, họ lập tức hoảng hồn, kinh sợ hét lên thành tiếng. Cả hai ngập ngừng, dường như muốn tiến đến giúp Hứa Khâm.
Mặt Thẩm Vũ lập tức lạnh xuống, nàng đột ngột quay về phía hai người kia, lạnh lùng nói: "Chặn miệng hai ả lại cho bổn tần, còn dám phát ra âm thanh nào thì lập tức cắt lưỡi cho cá ăn!"
Lời cảnh cáo của Thẩm Vũ rất uy nghiêm, nàng vừa dứt lời hai người kia đã ngậm miệng lại. Trong điện tựa hồ còn vang vọng âm thanh bén nhọn ban nãy của Thẩm Vũ, lòng mọi người cũng run lên, Xu Tu nghi đây là muốn giết người cho hả giận mà!
Minh Ngữ cũng mặc kệ, nàng hào hứng đi tới, cũng không biết lấy vải bố từ chỗ nào đem nhét vào miệng hai người kia.
"Xu Tu nghi đừng trêu chọc tần thiếp, tần thiếp vốn nhát gan, không chịu được hăm dọa! Lúc còn ở Hầu phủ, phụ mẫu, huynh trưởng đều cười tần thiếp!" Gương mặt Hứa Khâm xám xịt, ngay cả môi cũng bợt màu, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.
Nàng cố gắng nở một nụ cười nhưng khuôn mặt trông vô cùng cứng nhắc. Trong giọng nói cũng mang theo vài phần yếu thế như đang thỏa hiệp.
Thẩm Vũ nghe Hứa Khâm nói vậy, cứ như vừa nghe được chuyện cười, lại càng cười to hơn. Nàng chậm rãi dựa vào ghế dựa, cười trêu chọc, châm biếm nói: "Viễn muội muội nói gì cơ? Ngươi nhát gan? Không, không, không, làm sao mà nhát gan được? Lần trước ngươi cho người hãm hại ta, sao quên chuyện đó nhanh thế? Chuyện lớn sáng chói nhường ấy, sao ngươi có thể không ghi nhớ trong lòng hả!"
Thẩm Vũ gằn từng chữ một, giọng điệu lạnh lùng, hỏi ba câu liên tục khiến đáy lòng Hứa Khâm càng kinh hoảng. Chúng như một nhà giam, nàng bị vây chặt trong một chiếc lồng sắt, cho dù trốn thế nào cũng không thể thoát ra được.
"Tần thiếp không..." Hứa Khâm đột nhiên cảm thấy môi khô khốc, không nhịn được mà liếm môi, không đủ tự tin để phản bác.
"Viễn muội muội, đáng ra ngươi không nên quên mới phải, bởi vì ta sẽ chú ý đến ngươi từng giây từng phút, khiến ngươi trắng đêm khó ngủ, hôm nay chẳng qua chỉ vừa mới bắt đầu thôi! Nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, đương nhiên ta sẽ không cắn chặt ngươi không tha. Có điều nếu ngươi vẫn nảy sinh tâm tư kia, không biết tự lượng sức mình, Hứa Khâm ngươi nghe đây, Thẩm Vũ ta nhất định sẽ đạp lên thi thể của ngươi để thăng vị!" Thẩm Vũ không cho nàng ta cơ hội giải thích, lập tức mở miệng ngăn chặn, không cho nàng ta nói hết câu.
Lời nói lần này mang mười phần đe doạ, lại thêm ý cười lạnh lẽo trên gương mặt Thẩm Vũ, có thể thấy hiệu quả gây kinh sợ vô cùng tốt.
Hứa Khâm sợ hãi không thôi, nàng phát giác ra yết hầu của mình cũng đã trở nên khô khốc. Nàng cố gắng nuốt nước miếng, dường như như vậy có thể giảm bớt nỗi sợ trong lòng.
Bình luận