🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 61: - 70

Chương 61: Uyển nghi nổi giận

Edit: Phương Hiền dung.

Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.

Bỗng nhiên hắn cao giọng như vậy làm Hứa Khâm có chút mơ hồ. Đang êm đang đẹp, sao phải dâng rượu làm gì?

Không đợi nàng kinh ngạc xong đã có cung nữ bưng bầu rượu đi tới, để bầu rượu và hai chén rượu trên bàn nhỏ, sau đó lại tự mình rót đầy rồi mới chậm rãi thối lui.

"Tới đây, Viễn Thuận nghi mau lại đây uống vài chén!" Tề Ngọc vẫy tay với Hứa Khâm, trên mặt nở nụ cười hiếm có.

Hứa Khâm nhìn nụ cười bên khóe miệng của nam nhân, ma xui quỷ khiến thế nào lại bước đến bên cạnh Tề Ngọc, ngồi đối diện nhau.

Tề Ngọc vẫn luôn nhìn Hứa Khâm, sau khi thấy nàng ngồi xuống, ánh mắt chợt lóe, không đợi nàng lên tiếng đã đặt chén rượu vào tay phải nàng.

"Tửu lượng của tần thiếp không tốt, lát nữa nếu say, mong rằng Hoàng thượng không trách cứ." Trên mặt Hứa Khâm lộ ra ý cười nhẹ, tuy trong lời nói có ý xin lỗi nhưng lại không nhìn được gì từ nét mặt.

Ý cười trên mặt Tề Ngọc cứng đờ, quay đầu không nhìn nàng nữa.

Hứa Khâm không để bụng, tự nhiên nâng rượu uống. Tề Ngọc bỗng bị thu hút, phương thức uống rượu của Hứa Khâm còn phóng khoáng hơn Thẩm Vũ, đôi mắt hắn chậm rãi nheo lại, nhìn chằm chằm vào nàng.

Cung nhân trong Tế Nguyệt điện vốn đã lui xuống hết, nay trong nội điện chỉ có hai người họ đang uống rượu, và Lý Hoài Ân đứng hầu.

Uống hết ba chén rượu, ý cười trên mặt Tề Ngọc vẫn duy trì như cũ nhưng Hứa Khâm lại bắt đầu cảm thấy choáng váng, tầm mắt trở nên mơ hồ không rõ. Nàng chưa kịp mở miệng nói chuyện, cả người đã mất ý thức, lập tức gục xuống bàn nhỏ, tạo thành tiếng vang tuy nhỏ nhưng nặng nề.

Ý cười trên mặt Tề Ngọc lập tức biến mất, hắn quơ quơ chén rượu, tùy tiện ném lên bàn nhỏ. Rượu trong chén vẫn chưa uống hết, lập tức bắn ra tung tóe, có vài giọt còn bắn lên mái tóc đen của Hứa Khâm.

"Lý Hoài Ân, mau đem nàng ta lên giường thêu, đừng để chướng mắt trẫm!" Hoàng thượng phất phất tay, nét mặt mất kiên nhẫn.

Lý Hoài Ân nhìn trộm Hứa Khâm đang gục trên bàn, nét mặt khó xử. Cho dù Hoàng thượng chán ghét Hứa Khâm thế nào, nàng ta vẫn là Thuận nghi, nếu hắn không cẩn thận chạm vào, thật không biết phải làm sao.

Lâu sau vẫn không thấy động tĩnh, Tề Ngọc nhướng mày nhìn qua, nét mặt mất kiên nhẫn càng thêm rõ ràng, tức giận quát lớn: "Ngươi sợ đụng chạm cái gì, nàng ta đã bị chuốc mê dược thành như vậy, chỉ cần không để nàng ta ngã chết, tất sẽ không có việc gì!"

Lý Hoài Ân bỗng bị rống một tiếng làm cho hoảng sợ, lại càng sợ cung nhân bên ngoài đi vào, phát hiện ra cái gì sẽ rất rắc rối, chỉ đành đánh bạo bước qua, nuốt một ngụm nước bọt, lại vô tội nhìn Hoàng thượng, thấy không còn đường xoay chuyển nữa mới bất đắc dĩ đỡ một tay Hứa Khâm lên, nghiêng ngả đưa nàng ta đến giường thêu trong nội điện.

Sau khi vén chăn cẩn thận, quanh chóp mũi Lý Hoài Ân vẫn còn vương vất mùi hương nhàn nhạt trên người nữ tử, lại nhìn thoáng qua dung nhan trang điểm tỉ mỉ của nàng ta, thở dài trong lòng.

Đời này Viễn Thuận nghi gặp phải Hoàng thượng, thật đúng là nghiệp chướng. Cả đời sẽ không trông mong gì được! Hôm nay, sau khi biết Hứa Khâm bị Thái hậu đuổi ra, nét mặt Hoàng thượng vô cùng vui sướng, còn phái người đến tìm Đỗ Viện phán, cẩn thận hỏi han cách sử dụng mê dược, hơn nữa còn muốn lấy rất nhiều.

Sau đó liền có một màn như lúc nãy. Ghét bỏ Viễn Thuận nghi thì thôi, đến đây một chuyến là được, vậy mà còn dùng mê dược. Thật là quá đáng!

Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Khâm mơ màng mở mắt, ý thức mê man, chỉ cảm thấy rất ngon giấc. Đến khi nàng giơ tay xoa đôi mắt, ý thức mới dần rõ ràng, nhớ ra hôm qua Hoàng thượng đã đến đây uống rượu, sau đó không nhớ gì nữa.

Nàng ta bỗng cảm thấy vô cùng hoảng loạn, vội vàng cao giọng gọi vài câu ra bên ngoài, cung nữ vội tiến vào, thấy nàng ta không sao, trên mặt mới có ý cười.

"Hoàng thượng đâu rồi? Tối qua đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ là giờ nào rồi?" Hứa Khâm giơ tay xoa cái gáy đau nhức, một bụng nghi vấn ùn ùn kéo đến.

Cung nữ thấy nàng sốt ruột như vậy không khỏi lộ ra nụ cười, thấp giọng nói: "Thuận nghi không cần sốt ruột. Tối qua Hoàng thượng vui vẻ, để người tới hầu hạ uống rượu, không ngờ tửu lượng của người lại thấp như vậy. Hoàng thượng ngủ ở đây cả đêm, bây giờ đã thượng triều, thấy người chưa tỉnh giấc còn phái Lý Tổng quản đến Thọ Khang cung giúp người xin nghỉ!"

Giọng cung nữ vô cùng nhu hòa, giống như sợ làm nàng sợ hãi. Đầu Hứa Khâm vẫn còn đau nhưng đã hiểu được phần nào. Nàng bỗng nhớ tới lần trước Thẩm Vũ được thị tẩm không đi Thọ Khang cung thỉnh an, kết quả làm Thái hậu nổi giận lôi đình.

Hứa Khâm giãy giụa muốn đứng dậy nhưng cả người lại vô lực, căn bản là không làm được. Lại nghĩ đến chuyện hôm qua Thái hậu đã vứt hết mặt mũi của nàng lại lặng lẽ cắn chặt răng, không để ý nữa, dứt khoát nằm trên giường.

Mãi đến buổi trưa, Hứa Khâm mới rửa mặt chải đầu. Vừa thu thập thỏa đáng, bên ngoài đã truyền đến thông báo.

"Thuận nghi, Lý tổng quản mang phong thưởng của Hoàng thượng tới!" Một tiểu cung nữ vui vẻ chạy vào.

Hứa Khâm sửng sốt, khó tin nhìn về phía nàng ta. Xét từ phương diện nào đó, tối qua Hoàng thượng vốn không chính thức thị tẩm, sao lại có phong thưởng?

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Viễn Thuận nghi Hứa thị có công chăm sóc trẫm, thăng làm chính tứ phẩm Dung hoa. Khâm thử!' Lý Hoài Ân nhìn cuộn thánh chỉ còn to hơn hai khuôn mặt hắn gộp vào lại chỉ có một hàng chữ, thật sự là ít đến đáng thương.

Hoàng thượng, người lại có thể qua loa như vậy!

Hứa Khâm để niềm vui đánh sâu vào tâm trí, cuối cùng phân vị của nàng cũng cao hơn Thẩm Vũ! Phỏng chừng sau này Phỉ An Như cũng không được sủng ái như nàng!

"Chúc mừng Viễn Dung hoa thăng chức!" Lý Hoài Ân nửa thật nửa giả chúc mừng, nhận bạc xong liền lặng lẽ đi ra.

Hứa Khâm thăng vị như một khối đá từ đỉnh núi rơi xuống, khơi dậy một trận sóng gió không nhỏ trong hậu cung. Trong lòng Thái hậu hụt hẫng, Hứa Khâm vốn là người của bà ta, bây giờ lại thân cận với Hoàng thượng như vậy, giống như muốn thay đổi chiến tuyến.

Hứa ma ma biết rõ khúc mắc của Thái hậu. Từ hôm Thái hậu quát mắng Hứa Khâm, nàng ta vẫn chưa tới giải hòa với Thái hậu, ngược lại hôm qua còn được Hoàng thượng sủng hạnh, hôm nay còn phái người thay nàng ta xin nghỉ. Dù thế nào, rõ ràng Hoàng thượng đang có ý mượn sức Hứa Khâm.

"Thái hậu, người đừng để chuyện này trong lòng, không phải bình thường người vẫn hy vọng Viễn Dung hoa được sủng ái sao, như bây giờ rất tốt!" Hứa ma ma thấp giọng khuyên giải, đôi mày lại nhíu chặt, chỉ hy vọng Hứa Khâm đừng làm một Nguyên Trắc phi thứ hai! Ngàn vạn lần đừng để nam nhân che mắt!

Thái hậu không tự nhiên phất tay, một câu cũng không nói.

Trong Cẩm Nhan điện, từ cô cô chấp chưởng như Lan Hủy đến tiểu cung nữ, đi đường hay nói chuyện đều vô cùng cẩn thận, nơm nớp lo sợ miệng lưỡi vụng về mà chọc giận Xu Uyển nghi.

Không ngờ người vượt qua phân vị của Thẩm Vũ trước không phải Phỉ An Như mà lại là Hứa Khâm.

Thẩm Vũ vẫn ngồi trong viện cắt tỉa hoa cỏ, Minh Âm đứng nhìn mà lòng run rẩy. Cây kéo trong tay Thẩm Vũ múa một lần, đôi mắt Minh Âm cũng không tự chủ chớp một lần.

Hai ngày nay, mỗi lần Xu Uyển nghi tỉa hoa cắt cỏ xong lại có một gốc cây bị phá. Xu Uyển nghi di chân dẫm lên cánh hoa hồng rơi đầy đất rồi bước vào nội điện, lại một gốc cây quý nữa bị cắt đến hư.

Thẩm Vũ cắt hết hoa trong vườn, nàng khẽ ngẩng đầu lên, thở dài một hơi, nét mặt hơi u buồn. Minh Âm và Minh Tâm đứng hầu bên cạnh chỉ biết cụp mi rũ mắt, sợ kích thích đến nàng, đến lúc đó mỹ nhân rơi lệ, thật đúng là tội nhân thiên cổ.

"Phập" một tiếng trầm thấp, tựa như có thứ vũ khí sắc bén nào đó đã cắm mạnh vào đất. Hai người vô cùng kinh ngạc, chậm rãi quay đầu lại liền thấy tay Thẩm Vũ đang để cao trong không trung, là tư thế vừa ném thứ gì đó. Mà cây kéo kia bị ném mạnh đến mức cắm sâu trong bùn đất, chỉ để lộ một chút ra bên ngoài.

Minh Tâm và Minh Âm nhìn nhau theo bản năng, lập tức cúi đầu, trong lòng lại thầm suy nghĩ: Tật xấu hay nổi giận của Xu Uyển nghi thật không biết có phải lây từ Hoàng thượng không. Hơn nữa nét mặt còn rất vô cảm, ném cây kéo kia cắm sâu vào đất như vậy, có lẽ lúc đó Uyển nghi tưởng mặt đất là trái tim của Viễn Dung hoa đi!

"Nếu không có gì bất ngờ, trong hai ngày này, hẳn Viễn Dung hoa sẽ hồi báo lại sự ban thưởng của Hoàng thượng!" Nàng móc khăn gấm từ tay áo ra, chậm rãi lau từng ngón tay, tựa hồ như trên tay đã dính phải vật bẩn thỉu. Môi mỏng khẽ mở, âm thanh nhẹ nhàng truyền đến, ý tứ trong đó lại kiên định không hề giống suy đoán, ngược lại như đay nghiến từng tiếng.

Ngày hôm sau, Hứa lão phu nhân dùng thẻ bài tiến cung, sửa lại tác phong trước kia, đi thăm Hứa Khâm trước, sau đó mới đến Thọ Khang cung. Ngày thường Hứa lão phu nhân vẫn luôn cùng chiến tuyến với Thái hậu, bây giờ lại có xu hướng phản chiến.

Thái hậu không chịu thuận theo, một năm chỉ có một ngày mừng thọ, sao bà có thể làm tiệc mừng thọ keo kiệt như vậy, rõ ràng phải chịu khuất phục dưới tay Hoàng thượng.

Hứa lão phu nhân đành suy nghĩ biện pháp trung hòa hai bên: Hứa lão Hầu gia nhân lúc thượng triều sẽ nhắc chuyện này với Hoàng thượng, nói rằng một nửa ngân lượng dùng trong tiệc mừng thọ sẽ do Hứa gia chu cấp. Tề Ngọc không chút do dự, lập tức vỗ bàn đồng ý.

Thẩm Vũ biết được tin tức không khỏi hừ lạnh một tiếng, ngay cả một câu cũng không muốn dư thừa. Nàng thưởng thức ngọc bội Hoàng thượng ban cho, bỗng muốn Minh Tâm mang kéo đến, hai ba nhát đã cắt đứt dây ngọc bội.

Cung nhân đứng chờ bên cạnh, không ai dám nói gì. Xem ra Uyển nghi đã xem dây ngọc bội này trở thành Hoàng thượng, điên cuồng cắt đứt!

Minh Âm đánh bạo ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt chứa đầy nét hâm mộ, thầm nghĩ trong lòng, chờ Uyển nghi cắt xong, nàng nhất định sẽ nhân cơ hội cắt thêm hai nhát, ai bảo Hoàng thượng người cả ngày nhàn rỗi tra tấn cung nhân! Cắt cho ngài chết!

"Minh Ngữ, Minh Tâm, Minh Âm, các ngươi đang nhàn rỗi, mau lại đây, mỗi người thắt một sợi! Nhanh lên, không chừng vài ngày nữa Hoàng thượng lại muốn ngọc bội!" Thẩm Vũ mở miệng nói chuyện, nhưng vài câu dặn dò này đến tai của ba người lại cảm thấy không tốt đẹp gì!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...