Chương 51: - 60
Chương 51: Hoan hảo trên bàn
Edit: Du Quý phi.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.
Hoàng thượng ngẩng đầu, khẽ nheo mắt nhìn về phía nàng, trên mặt không thiếu ý cười. Trong chốc lát hắn nhìn tới cổ Thẩm Vũ, rồi rất nhanh lại xem biểu tình trên mặt nàng. Tầm mắt dừng tới nơi Thẩm Vũ mới vừa bị cắn, ý cười trên mặt càng sâu, thậm chí còn mang theo vài phần cảm giác thỏa mãn.
"Ái tần đừng quên chuyện đã nói với trẫm, hai ngày trẫm bãi triều, đều bởi vì miệng vết thương do ái tần cắn trẫm để lại. Từ lúc trẫm còn nhỏ, đã có người dạy trẫm ăn miếng phải trả miếng, hiện giờ trẫm để cho nàng phải thanh toán xong!" Nam nhân vừa nói vừa vươn đầu lưỡi liếm môi, bộ dáng còn chưa trả đủ.
Thẩm Vũ nâng mắt, liếc nhìn thấy Hoàng thượng khẽ hất cằm lên, nơi đó còn dấu vết nhàn nhạt, nhìn kỹ còn có thể phân biệt là dấu răng. Nàng âm thầm cắn chặt răng, nam nhân lòng dạ hẹp hòi, đủ tàn nhẫn đủ độc ác!
Còn không đợi trong lòng nàng ý kiến xong, tay nam nhân đang ôm vòng eo nàng đột nhiên buông lỏng. Cả người Thẩm Vũ giật mình, theo bản năng liền cuốn lấy phần hông đùi của hắn quấn chặt, chỉ là nam nhân kia bỗng nhiên bắt lấy đôi tay đang ôm chặt cổ hắn, đột nhiên hắn dùng sức tách hai tay nàng ra. Thân thể tuột xuống, phía sau lưng tiếp xúc với mặt bàn, nàng mới nhẹ nhõm thở ra, trong lòng bàn tay đã đổ một lớp mồ hôi lạnh.
"Hoàng thượng muốn tần thiếp buông ra, sao lại không nói trước một tiếng? Hoàng thượng ban thưởng cái này, tần thiếp không có tạ ơn đâu!" Thẩm Vũ nửa hờn dỗi nửa mỉa mai nói, vẻ mặt mang theo vài phần ma mị, bình yên nằm trên bàn, giống như con cừu non đợi làm thịt.
Tề Ngọc không khỏi nheo hai tròng mắt lại, mày anh khí nhíu lại, khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Một khi ái tần đã nhận biết đại thể, hiểu quy củ như vậy, còn muốn tạ ơn, đúng là hiểu lòng trẫm. Tất nhiên trẫm sẽ không bạc đãi nàng!"
Nam nhân vừa dứt lời, hắn nâng một bàn tay vỗ vỗ gò má Thẩm Vũ, trên mặt lộ ra vài phần hưng phấn.
Thẩm Vũ hơi sửng sốt một chút, nàng quá quen thuộc biểu tình như vậy trên mặt Tề Ngọc. Chỉ có khi ngôi cửu ngũ nghĩ ra biện pháp tra tấn người, hắn mới có thể hưng phấn như thế.
Còn không đợi nàng suy nghĩ xong, Tề Ngọc đã cầm lấy bầu rượu trên bàn, chậm rãi tưới xuống thân thể Thẩm Vũ. Có vài giọt rượu bắn tới trên cổ, chỗ mới vừa rồi bị cắn, mang theo vài phần đau đớn, cảm giác nóng lên.
Rượu lạnh lẽo tưới xuống, ướt tới áo váy nàng, đường cong lả lướt của thân thể lộ ra. Bầu rượu kia cũng không nhiều, chỉ tưới tới phần eo Thẩm Vũ đã thấy cạn. Hoàng thượng quơ quơ bầu rượu không trong tay, trên mặt rõ ràng lộ ra vài phần tiếc nuối.
Chỉ là lực chú ý của hắn ngay lập tức đã tập trung tới trên người Thẩm Vũ, bàn tay nam nhân vươn tới trên cổ nàng, nhưng không ở lại lâu, thì đã trực tiếp sờ đến ngực nàng, bộ ngực cong nhô ra cao ngất, làm tay Đế vương lưu luyến quên rút về. Giống như là gặp đồ vật thú vị, tay Hoàng thượng vẫn luôn vuốt ve.
Thẩm Vũ khép hờ đôi mắt, cơ thể tiếp xúc với rượu lạnh băng, không khỏi cuộn tròn. Động tác trên tay nam nhân khó có thể làm người bỏ qua, lực đạo cũng từ từ tăng thêm, nàng không khỏi hừ ra tiếng.
"Hai ngày nay trẫm dùng bữa tối, mỗi lần Ngự Thiện phòng bưng màn thầu trắng lên, trẫm liền so màn thầu kia với ái tần, thật sự là kém xa!" Hoàng thượng vừa nói vừa vươn ngón trỏ búng hai cái, thanh âm rầm rì của Thẩm Vũ lập tức bật ra.
Nghe Hoàng thượng so sánh thẳng như vậy, Thẩm Vũ thật không biết nên vui vẻ hay nên nâng chân lên đá hạ bộ của hắn! Thứ giữa hai chân Hoàng thượng kia chỉ so với gậy gỗ thô nhỏ mà thôi, khoe khoang cái gì!
Đương nhiên nam nhân sẽ không cho phép nàng như đi vào cõi thần tiên, hai tròng mắt nhìn chằm chằm đôi ngọc nhũ của nàng, cách lớp y phục tựa hồ mang theo một tầng cảm giác thần bí.
"Ái tần, nàng nói thử một đôi này đổi với màn thầu trắng có được không? Cắn một cái có phải cũng mềm giống màn thầu hay không?" Động tác vuốt ve trên tay nam nhân ngừng lại, nghiêm trang mà nhìn về phía Thẩm Vũ, hơi chau mày giống như rất nghiêm túc hỏi vấn đề này.
Thân thể Thẩm Vũ khẽ run rẩy một chút, trong lòng nàng âm thầm hạ quyết định: Nếu Hoàng thượng dám coi ngực nàng trở thành màn thầu mà cắn, nàng liền dám coi hạ bộ Hoàng thượng như gậy gộc mà sử. Trước tiên là hung hăng mà nhổ xuống, dù sao Hoàng thượng muốn cũng không còn tác dụng nhiều lắm!
Nàng đang miên man suy nghĩ, tay nam nhân đã xé rách áo ngoài của nàng. Đến khi nhìn thấy trung y bên trong, mày Hoàng thượng khẽ nhăn lại, dường như ngại phiền toái, một khắc không ngừng lột sạch sẽ nàng, giống như lột vỏ bắp.
Lúc Thẩm Vũ đã trần trụi, trên người còn dính một chút rượu, mùi hương rượu tỏa bốn phía. Trong đầu Tề Ngọc bỗng nhiên toát ra bốn chữ: Ngọc thể ngang dọc.
Ánh mắt nam nhân dần mơ màng, yết hầu lên xuống hai lần, hắn dần dần cảm thấy miệng lưỡi khô khan. Bỏ đi trói buộc trên người Thẩm Vũ, nữ nhân trước mặt hắn thật sự mê người. Lập tức hắn cũng không khách khí, ngón tay lau hai giọt rượu còn đọng trên bàn, rồi từ từ tiến tới bên trong mật huyệt của nữ tử.
Thẩm Vũ khẽ "A" lên một hơi, cả người hơi căng thẳng. Trên ngón tay nam nhân còn dính chút rượu đã đủ cho hắn tiến quân thần tốc. Khi đối mặt với dụ hoặc như vậy, Hoàng thượng còn có thể nhớ làm nàng thả lỏng, thật sự cũng đã đủ coi như ban ân.
Thẩm Vũ chậm rãi thả lỏng cơ thể, đi theo động tác ngón tay của nam nhân, nhẹ nhàng rên rỉ ra tiếng.
Lý Hoài Ân chờ ngoài điện, nghe thấy âm thanh như mèo cào đứt quãng, lập tức thấy thoải mái trong lòng. Chỉ kém rơi lệ đầy mặt, dập đầu khấu tạ thiên ân. Rốt cuộc Hoàng thượng vẫn không địch nổi cửa ải mỹ nhân!
Xu Uyển nghi, lấy tất cả thủ đoạn của người ra dùng đi, trên dưới Long Càn cung này đều trông cậy vào người!
Dường như thân thể Thẩm Vũ từ nhỏ đã mị hoặc, Hoàng thượng căn bản không phí bao nhiêu sức, ba ngón tay là có thể thông thuận mà tiến vào rút ra. Hắn thuận tiện cởi áo ngoài và trung y, chỉ để lại áo trong không cởi. Thẩm Vũ lại tò mò, chỉ thấy nam nhân kéo quần xuống, lộ ra vật nóng ở hai chân.
Còn không đợi nàng mở miệng, hắn đã đỡ vật ở hai chân kia, thẳng thắt lưng trực tiếp tiến vào. Nhưng mật huyệt Thẩm Vũ có chút chật, mày anh khí của nam nhân nhíu chặt lại, không khỏi duỗi tay không chút khách khí mà vỗ lên mông nàng.
"Thả lỏng chút, nàng muốn kẹp chết trẫm sao!" Trong lời nói của hắn lộ ra vài phần khó chịu, chỉ là giọng lại run run, rõ ràng là cực lực chịu đựng chuyện gì.
Nam nhân vừa nói vừa bao phủ thân thể xuống, trực tiếp đè ép trên người nàng.Vật nóng trong cơ thể cũng nhân cơ hội chen vào vài phần, bức cho Thẩm Vũ hừ nhẹ ra tiếng.
Đùi nàng tự nhiên quấn lên vòng eo nam nhân, hai tay cũng ôm cổ hắn, tuy là tư thế quen thuộc, nhưng bởi vì khác chỗ, hơn nữa bốn phía tràn ngập hương rượu, cảm quan bị tùy ý kích thích, vài chén rượu mới vừa rồi kia dường như bay lên trên đầu. Cảm giác choáng váng, như lạc vào tiên cảnh.
Đợi thân thể Thẩm Vũ thả lỏng, Hoàng thượng liền giống như mãnh hổ ra lồng sắt, ra vào vô cùng kịch liệt, muốn sướng bao nhiêu liền có bấy nhiêu.
Mỗi một lần va chạm mạnh đều làm cái bàn đong đưa. Bàn gỗ hoa lê này, từng là chỗ Tề Ngọc thi triển thói ở sạch nghiêm trọng, một sợi tóc cũng không thể có, giờ phút này hắn lại áp đảo Thẩm Vũ ở trên, trần đầy vui sướng mà hoan hảo.
Mỗi một lần mãnh lực va chạm, đều có thể nghe thấy âm thanh Thẩm Vũ khẽ rên rỉ, áo trong trên người nam nhân cọ sát với da thịt non mềm của nàng, mang đến cảm giác khác biệt, từng đợt tê dại giống như điện giật lan khắp toàn thân. Nam nhân khẽ mím môi mỏng, nhưng mỗi một động tác, trong cổ họng hắn đều sẽ phát ra thanh âm rất nhỏ.
Khi một dòng nhiệt ùa vào sâu trong cơ thể Thẩm Vũ, thân thể hai người đều buông lỏng, cả người đều đổ một tầng mồ hôi. Nàng khép hờ mắt, khi còn đang thất thần, nam nhân trượt trên người nàng một chút, rồi lại lập tức bế nàng lên, để nàng đứng trước bàn, khom lưng dùng đôi tay chống lên cạnh bàn.
Còn không đợi Thẩm Vũ phản ứng, vật nóng của nam nhân lại một lần nữa tiến vào trong thân thể, lúc này hắn ở phía sau nàng, đôi tay nắm vòng eo tinh tế của nàng, bắt đầu ra vào.
"Ưm, ưm." Thẫm Vũ khẽ cắn môi dưới, nhưng vẫn không cách nào ngăn miệng ngừng rên rỉ. Nam nhân bắt đầu tăng tốc độ, có lẽ nguyên nhân là từ tư thế hai người, cảm thụ của hai bên so với trước kia gia tăng một chút.
Tề Ngọc ra sức vươn thắt lưng, ánh mắt dừng lại trên sống lưng tuyết trắng của Thẩm Vũ. Trong lòng thầm than: Thật tốt khi tiểu yêu tinh này vào cung, nếu Thẩm vương phủ mắt chó mù, hứa gả nàng cho người khác, thật không hiểu đống phân chó nào được tiện nghi!
Hắn từ từ quét ánh mắt, nơi này là ngoại điện, tất cả bài trí trong điện, hắn đều hiểu rõ trong lòng. Chỉ là giờ phút này thân thể hắn vô cùng khô nóng, đôi mắt cũng bởi vì kích động mà tràn ngập tơ máu, dường như não cũng không thanh tỉnh lắm. Cho nên nhìn khắp nơi, bỗng nhiên cảm thấy giống như không quen biết vậy.
Trên cây cột trong điện đều có khắc đằng long (rồng bay lên) sinh động như thật, nhưng lúc này khi hắn rong ruổi bên trong Thẩm Vũ, hung thần ác sát đằng long kia dường như cũng vặn vẹo, từ từ mất đi tướng mạo sẵn có.
Hoan hảo ở nơi trang nghiêm thì ra là loại mùi vị này. Nếu có thể, thật muốn mang theo tiểu yêu tinh này làm một hồi trên long ỷ!
Hắn chỉ nghĩ như vậy, vật nóng ra vào lại biến to hơn một vòng. Trong óc hoàn toàn không nghĩ tới bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ có thể dừng lại trên người Thẩm Vũ, trong lòng chỉ có một ý niệm, đó chính là làm thật nhanh, làm đến mức yêu tinh này xin khoan dung mới thôi.
Hai tay Thẩm Vũ chống bên cạnh bàn, hai chân bị ép duỗi thẳng, lúc hắn bắt đầu va chạm mãnh liệt, nàng đã run lên. Thật sự nàng không còn sức lực, hai tay để trên mặt bàn, mặt vùi vào bên trong khuỷu tay, dường như làm vậy mới có sức lực chống đỡ.
Bởi vì động tác như vậy, thân thể Thẩm Vũ dốc về phía trước một chút, làm cho Tề Ngọc bất mãn mà nhíu mày, lại đi về phía trước nửa bước lần nữa, đôi tay nắm vòng eo nàng dùng thêm lực.
Thẩm Vũ thừa nhận động tác của hắn, dường như lúc này thời gian trôi rất dài. Mặt nàng ngẫu nhiên sẽ trực tiếp cọ trên mặt bàn, mãnh lực ma sát mang đến cảm giác nóng rát đau đớn. Nhưng không đợi nàng cảm thụ loại đau đớn này, ý thức lại trầm luân theo nó.
Cho đến khi, sức lực rên rỉ của Thẩm Vũ cũng bớt vài phần, nam nhân phía sau mới bỗng nhiên dừng lại, cả người run rẩy, ngay sau đó từng luồng nóng hổi ùa vào trong cơ thể nàng.
Tề Ngọc ôm chặt vòng eo nàng, nhưng không lập tức rời khỏi, mà lại ôm nàng ngồi xuống đệm mềm, chậm rãi thở hổn hển.
Bình luận