Chương 251: Giả chết xuất cung
Edit: Cảnh Phi.
Beta: Rine Hiền phi.
“Nương tử tất nhiên là như mầm cỏ non, làn da mịn màng như mỡ đông[1], cổ trắng nõn như nhộng non, răng đều như hạt bắp[2]. Trán rộng mày ngài, nụ cười duyên dáng, mắt đẹp long lanh[3].” Tề Ngọc cũng nói theo nàng, tự nhiên nâng tay sờ lên người Thẩm Vũ.
Thẩm Vũ đưa tay ra nắm lấy cổ tay của hắn, Hoàng thượng vì khen ngợi nàng mà dùng đến cả “Kinh Thi”, đủ để thấy được hắn đối với Thẩm Vũ có bao nhiêu vừa lòng.
Bị Thẩm Vũ kìm lại, Tề Ngọc không khỏi nhướng mày lên, dường như có chút buồn bực. Rõ ràng mới sáng sớm đã câu dẫn hắn, bây giờ lại không cho hắn động tay chân, đến tột cùng trong hồ lô của nàng bán thuốc gì.
“Phu quân nói rằng, ‘Phu như ngưng chi’, chắc là trên người ta không có dấu vết gì khác nhỉ?” Thẩm Vũ vẫn giữ chặt cổ tay của hắn, chớp chớp mắt nhìn, dường như đang đợi đáp án của hắn.
Tề Ngọc nghẹn đến có chút khó chịu, cũng không cẩn thận nghe rõ hàm ý của Thẩm Vũ, vội vàng nói tiếp: “Không có không có, thật sự là trắng nõn mịn màng, không hề có chút dấu vết nào!”
“Vậy có dấu vết hoan hảo thì sao?” Thẩm Vũ nghe được câu trả lời của hắn, ý cười trên mặt càng rõ, nàng quay đầu nhìn chằm chằm Tề Ngọc, khóe miệng cong lên, chứng minh tâm tình của nàng vô cùng vui vẻ.
Tề Ngọc lập tức im không nói, hắn hơi híp mắt lại. Không thể không nói, lúc này Thẩm Vũ thật làm cho hắn có một loại xúc động muốn xông lên đánh nàng. Từ lúc bắt đầu Thẩm Vũ cởi quần áo, chính là vì muốn cho hắn thấy trên làn da không hề có một dấu vết hoan hảo nào. Mỗi lần hai người bọn họ làm mạnh mẽ, thì trên người Thẩm Vũ nhất định sẽ lưu lại dấu vết, nhưng lúc này làn da nàng vô cùng trắng nõn, không có bất kỳ dấu vết gì.
“Ta đã nói tối hôm qua không muốn hoan hảo, là chàng cố chấp muốn ôm ta lăn lộn trên giường đấy!” Thẩm Vũ nhân lúc hắn thất thần, nhanh chóng khoác áo ngoài xuống giường, trong giọng nói mang theo ý hơi hờn dỗi.
Tề Ngọc không có cách nào, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng gọi cung nhân ở ngoài phòng tiến vào, hầu hạ rửa mặt chải đầu. Hắn vẫn trơ người nằm thẳng ở trên giường, nỗ lực đè áp dục vọng xuống đáy lòng.
Lúc Phỉ An Như nói quyết định của mình với Thẩm Vũ, trên mặt nàng lộ ra ý cười, dáng vẻ như đã dự kiến được, nàng thấp giọng nói: “Lâm Tướng quân không hổ là đấng nam nhi của Đại Tần ta, trọng tình trọng nghĩa. Về sau nếu như ngươi thật sự có thể đi theo hắn, nhất định cuộc sống sau này sẽ không tệ!”
Thẩm Vũ đưa tay chống cằm, khóe môi nhẹ nhàng cong lên. Ngày ấy, lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Phong đã biết hắn là nam nhân có trách nhiệm, huống chi còn có thể muốn đưa Phỉ An Như rời đi, không ngại nàng ấy đã từng là nữ nhân của Hoàng thượng, tâm tính kia quả thật là vô cùng độ lượng.
Vừa bị Thẩm Vũ nói như vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Phỉ An Như đỏ lên, nàng bưng tách trà nhẹ nhàng nhấp một ngụm, đôi mắt phát ra tia sáng có chút nóng bỏng. Đó là một loại ánh mắt trông chờ tương lai, trước nay Thẩm Vũ chưa từng thấy Phỉ An Như có biểu hiện như vậy.
Bình luận