🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 247: Hoàng thượng tỏ tình

Edit: Chang Phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.

Mấy ngày sau, Thẩm Vũ nhận được một phong thư, nàng nhẹ nhàng mở ra, lúc nhìn thấy nội dung bên trong, hàng mày thanh tú không khỏi nhíu lại.

Giai Tần đã chết.

Nàng lại nhìn thêm lần nữa, giống như đang xác nhận cái gì. Ngón tay Thẩm Vũ túm tờ giấy viết thư hơi mỏng kia, chợt sững sờ trong chốc lát. Qua một lúc lâu sau, nàng mới khôi phục lại tinh thần, vẻ mặt còn có chút hoảng hốt.

Vô cùng châm chọc chính là, kiểu chết của Giai Tần lại giống kiếp trước của nàng như vậy, cũng đều là do rất nhiều phi tần ép chết. Nếu lúc trước không phải Thẩm Vũ lựa chọn tự kết thúc, chỉ sợ cũng phải uống rượu độc mà chết.

Lúc tin tức này truyền tới tai Hoàng thượng, hắn cũng chỉ hơi nhướng mày, thấp giọng phân phó với Lý Hoài Ân: "Cứ hạ táng theo lễ pháp đi, để mấy người Lương phi lo liệu một chút!"

Lý Hoài Ân trả lời một tiếng, lập tức đi phân phó tiểu thái giám đi truyền lời này ra. Thẩm Vũ không khỏi nâng mắt nhìn một chút, vẻ mặt nam nhân rất bình tĩnh, rõ ràng là không có ý định hồi cung vì Giai Tần.

Tuy nói bên ngoài Hoàng thượng vẫn rất trầm tĩnh, không thấy có bất cứ ảnh hưởng nào, nhưng hắn bỗng nhiên nhìn nhìn thức ăn trên bàn cơm, mày nhíu chặt lại, giống như không hài lòng với chúng.

"A Vũ, chúng ta uống rượu đi? Ngày nóng như thế này nên uống vài chén!" Tề Ngọc lấy tay chống cằm, bỗng nhiên nói một câu như vậy, hơn nữa còn là câu trần thuật.

Hắn vung tay lên, lập tức có người chạy tới phòng bếp nhỏ tìm rượu. Thẩm Vũ không khỏi nhíu đôi mày xinh đẹp, quay đầu nhìn về phía nam nhân ngồi bên cạnh, quan sát kỹ vẻ mặt hắn.

Hoàng thượng muốn mang rượu lại đây, là mượn rượu giải sầu sao? Hay là nói hắn thật sự để ý Lưu Di? Nhưng Lưu Di đã chết, cũng không thấy hắn đau lòng chỗ nào.

Thẩm Vũ đắm chìm ở trong suy nghĩ của chính mình, từ thái độ của Hoàng thượng đối với Lưu Di, có thể liên tưởng tới kiếp trước hắn cũng đối đãi với nàng như vậy không? Đương nhiên mức độ sủng ái của nàng cùng Lưu Di khác nhau, không thể hoàn toàn đánh đồng được.

"Nhìn cái gì mà nhìn, mặt trẫm đẹp như vậy sao?" Đối với ánh mắt chuyên chú của Thẩm Vũ. Tề Ngọc tất nhiên phát hiện ra, hắn ngẩng đầu lên, vươn tay nhéo nhéo chóp mũi Thẩm Vũ, trên mặt mang theo mấy phần ý cười thân hoà (thân thiết + ôn hoà).

Thẩm Vũ ngơ ngẩn nhìn hắn, dáng vẻ này của Tề Ngọc cũng không giống như là mượn rượu giải sầu. Hắn cười rất nhẹ nhàng, khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo ý cười.

Tề Ngọc thấy nàng cười cười không trả lời, cũng không bức ép, vừa lúc bầu rượu được bưng lên bàn, đôi mắt Tề Ngọc sáng ngời, giống như đã đợi lâu. Hắn tự mình cầm lấy bầu rượu, rót đầy vào hai chén, đưa một chén cho Thẩm Vũ.

"Nào, nâng chén lên!" Nam nhân lại cười với nàng lần nữa, lộ một hàm răng trắng tinh. Giọng nói ôn hoà, giống như là đang dỗ nàng vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...