Chương 242: Lộ chuyện túi thơm (1)
Edit: Chang Phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
"Giai Tần, ngươi cũng thật biết đùa, miệng toàn là lời nói bậy bạ, trước sau mâu thuẫn. Túi thơm này không phải là ngươi tự mình làm ra sao? Sao giờ lại biến thành có người giúp ngươi làm rồi! Ai tin ngươi chứ!" Hứa Vi Nhiên vẫn không chịu bỏ qua, gương mặt nàng ta tràn ngập vẻ trào phúng, lời nói cũng rất chanh chua.
Trong đại điện khắp nơi đều là tiếng xì xầm và trách móc, Lưu Di suy sụp quỳ trong điện, ý nghĩ muốn cầu Thẩm Vũ giúp nàng ta lật lại bản án cũng hoàn toàn biến mất. Nàng ta ngẩng đầu, nhìn các phi tần công khai lên án trong điện, một đám đều gấp đến đỏ mắt, miệng không ngừng nghỉ khắc nào.
Những tiếng ầm ĩ mà bén nhọn đó, toàn bộ đều chen vào trong tai Lưu Di, như là một cây kéo đâm thẳng đến đáy lòng nàng ta, làm đại não nàng ta trở nên trống rỗng, bóng người xung quanh tựa như cũng trở nên mơ hồ, chỉ có những tiếng trách cứ càng lúc càng ầm ĩ.
Thẩm Vũ ngồi ở trên ghế phượng, xoay viên ngọc thạch tinh xảo trong tay, nàng đã dự đoán được ngày tháng sau này của Lưu Di nhất định sẽ thê thảm vô cùng, đương nhiên nàng cũng sẽ không ra tay trợ giúp.
"Hoàng hậu nương nương." Ngồi ở vị trí đầu tiên bên tay phải là Phỉ An Như nhẹ giọng lên tiếng, nàng đối mặt với Thẩm Vũ, giọng nói không tính là lớn.
Mấy người làm ầm ĩ kia tất nhiên là không nghe thấy, chỉ có người ở gần mới nghe rõ, đều đặt ánh mắt lên trên người nàng ta. Thôi Cẩn ngồi ở đối diện nàng ta, lúc nghe được tiếng của nàng ta trên mặt lộ ra mấy phần kinh ngạc. Rất rõ ràng, Phỉ An Như lên tiếng nhắc nhở Thẩm Vũ, đừng để những người này quá phận.
Thẩm Vũ hơi nhướng mày, đây đã là lần thứ hai Phỉ An Như muốn trợ giúp Lưu Di.
"Được rồi, đừng làm loạn nữa. Phượng Tảo cung không phải chợ bán thức ăn, công bằng ở trong lòng người. Hành trình tránh nóng năm nay sắp bắt đầu rồi, bổn cung cũng phải chuẩn bị cho tốt. Đều an phận một chút, đừng gây chuyện đến trước mặt Hoàng thượng, nếu không đến lúc đó bổn cung cũng sẽ không bảo vệ được cho các ngươi!" Thẩm Vũ nhẹ nhàng phất phất tay, vẻ mặt thanh lãnh, thái độ từ chối người ở ngoài ngàn dặm, hiển nhiên là không có dự định nhúng tay vào chuyện lần này.
Thẩm Vũ nhẹ nhàng tung ra mấy câu, làm không ít người hiểu rõ ý tứ của nàng. Hoàng hậu nương nương sẽ không quản chuyện này nhưng nghe vào trong tai của mọi người, giống như là nàng cũng ủng hộ vậy, rất có ý quạt gió thêm củi.
Lưu Di ngồi quỳ trên mặt đất cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, nàng ta hít sâu một hơi, trên mặt đều vẻ khó tin. Từ sau khi Hoàng hậu hồi cung, Hoàng thượng liền không hề triệu hạnh mấy người các nàng nữa, cho dù ngẫu nhiên gặp mặt cũng chỉ trò chuyện mà thôi.
Lưu Di tự nhận là chưa từng đắc tội với Hoàng hậu, danh tiếng Thẩm Vũ chỉnh người không giữ lại thể diện đã sớm truyền khắp hậu cung, cho nên tuy rằng nàng ta không có kiến thức, cũng vẫn trước sau thật cẩn thận né tránh, nhưng không ngờ Thẩm Vũ lại có thái độ như thế. Thân là Hoàng hậu, gặp phải loại chuyện này vốn dĩ nên cho người điều tra xong lại đưa ra quyết định, chứ không phải ném nàng ta cho một đám nữ nhân ở hậu cung này tra tấn.
Bình luận