Chương 235: Lau nước gừng
Edit: Thảo Hoàng Quý phi.
Beta: Vy Phi.
“A!” Hai người đồng thời thét chói tai, trong tầm mắt, nữ nhân kia đã biến mất không thấy đâu, tuy rằng chỉ là chợt lóe lên, nhưng hai cung nữ này cũng đã thấy vô cùng rõ ràng.
Nữ nhân vừa mới xuất hiện ở cửa, đích xác là quỷ treo cổ, làm hai người bọn họ nhớ tới người và chuyện không hay, hai vị cung nữ này một khắc cũng không dám dừng lại, lập tức chạy vào trong phòng, khóa cửa lại.
Cho đến khi hai cung nữ này trốn vào trong phòng khóc lóc kêu gào, trên nóc nhà mới phát ra âm thanh rất nhỏ. Nữ quỷ kia vội vàng hất tóc rối tung ở trên mặt ra sau đầu, dùng dây cột tóc buộc chặt, lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng nõn. Trên mặt còn mang theo vài phần tươi cười không tim không phổi, người này đúng là Minh Ngữ của Phượng Tảo cung.
“Hù dọa hai người kia thật sự quá thú vị, chỉ là eo này bị thắt có hơi đau!” Minh Ngữ đè thấp giọng, nhưng ngữ điệu lại cực kỳ vui thích, hiển nhiên lần đầu giả quỷ, tâm tình vô cùng vui sướng.
Minh Âm ném ánh mắt xem thường về phía nàng. Phía sau có hai thái giám dáng người cường tráng, trong tay nắm một sợi dây thừng, đầu kia quấn trên eo của Minh Ngữ, hiển nhiên mới vừa rồi chính là lợi dụng dây thừng này, mới nhanh chóng kéo được Minh Ngữ lên nóc nhà, tạo ra một loại ảo giác bay lơ lửng.
“A ——” Trong phòng, tiếng la khóc của hai cung nữ kia chưa từng dừng lại, vài gian phòng đối diện đều đã có ánh sáng. Minh Âm chậm rãi nhăn mày, lập tức bảo những người đó đi theo nàng. Mấy người nhanh chóng trượt từ trên nóc nhà xuống dưới, lại là mặt sau của căn phòng, sau đó theo con đường đã định trước đó, nhanh chóng chạy về hướng Phượng Tảo cung.
Chuyện hậu viện tẩm cung của Đức phi có người gặp quỷ rất nhanh đã truyền khắp hậu cung. Dù sao hậu cung âm khí quá nặng, hơn nữa những cung nhân này rất tin truyền thuyết quỷ thần. Không ít người đều từng bị chủ tử sai đi hại chết người, trên tay đều dính máu, cho nên cũng sợ nhất mấy thứ này. Bây giờ vừa nghe nói là tẩm cung Đức phi truyền ra, không ít người liền suy đoán nhất định là Đức phi làm chuyện gì thương thiên hại lí.
Đức phi đã gọi hai cung nhân kia đến hỏi, sau nghe được là quỷ thắt cổ, trong lòng kinh hãi, tuy vẻ mặt không có biến hóa gì, nhưng trong lòng bàn tay lại thấm ra một tầng mồ hôi lạnh. Gần đây có ai thắt cổ chết, trong lòng nàng ta tất nhiên rõ ràng nhất. Chẳng lẽ thật là cung nữ Tư Dược ti kia âm hồn không tan? Hay là do người khác bày trò, để bức bách nàng ta tự loạn trận tuyến?
Trong khoảng thời gian ngắn, Đức phi mơ hồ không rõ, không đưa ra được chủ ý.
Biết được người đứng phía sau màn là ai, lòng Thẩm Vũ yên ổn một chút, nàng ôm Nhị Hoàng tử ngồi trên giường. Chung quanh đều bày đầy các loại thức ăn và đồ chơi tinh xảo, hiển nhiên muốn tập cho nó phân rõ đồ nào có thể ăn, đồ nào không thể ăn.
Khổ nỗi cục thịt này cứ luôn mặc kệ, hễ thuận tay bắt lấy được thứ gì là đưa vào trong miệng, có thể ăn thì cắn mấy rồi nhấm nháp, ăn ngon thì ăn, không ăn thì phun ra. Nếu gặp phải thứ không thể ăn, nó cũng phải khiến đồ vật nhuốm đầy nước miếng. Đối với việc phân rõ đồ ăn và đồ chơi, vẫn không hề tiến bộ.
Bình luận