Chương 232: Âm thầm xuống tay
Edit: Chang Phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Nhị Hoàng tử ghé vào trong lòng ngực bà vú, vốn còn đang làm ầm ĩ đến lợi hại, sau lại thấy không ai để ý đến nó, hơn nữa trước sau đều bị bọc ở trong áo choàng, những nơi tầm mắt chạm đến đều là một mảnh tối thui cho nên cũng ngoan hơn.
Lúc này Đại Hoàng tử đang nằm ở trên giường, buổi sáng hôm nay lúc dậy, thân thể thằng bé có chút không thoải mái, vậy mà lại bị sốt. Thẩm Vũ mời thái y đến kê thuốc cho thằng bé uống, trước tiệc tối thấy tinh thần của thằng bé tốt hơn một chút bèn mang theo nó đến lộ diện ở trước mặt các vị mệnh phụ một chút, miễn cho các quý phụ suốt ngày ăn không ngồi rồi này lại đi đồn đoán bậy bạ.
Trong ngoài Phượng Tảo cung nơi nơi đều im ắng, hai vị Hoàng tử đều ở tại tây thiên điện, chỉ ngăn phòng ra thôi. Bởi vì sau khi Nhị Hoàng tử bị cưỡng chế rời khỏi mẫu hậu dù làm thế nào cũng không chịu rời khỏi người vị tiểu hoàng huynh có tuổi xấp xỉ này, Thẩm Vũ không còn cách nào, đành phải sắp xếp cho hai đứa ở cùng một phòng, chỉ là phân giường ngủ mà thôi. Như vậy cũng có rất nhiều chỗ tốt, bà vú của hai vị Hoàng tử cùng các cung nhân ở chung một chỗ, cũng tiện chăm sóc hơn.
Lúc này Đại Hoàng tử đã được người hầu hạ lên giường nghỉ tạm, bởi vì hôm nay là đêm ba mươi tết, nên Thẩm Vũ cũng cho các cung nhân thay phiên nhau nghỉ ngơi trong chốc lát.
Lúc Đại Hoàng tử đang ngủ mơ mơ màng màng, loáng thoáng nghe được bên ngoài có người nói chuyện, ngay sau đó thì có người tiến vào.
"Đại Hoàng tử, Đại Hoàng tử." Một giọng nữ mềm mỏng vang lên ở bên tai nhưng không phải là giọng của người ngày thường hầu hạ nó. Đại Hoàng tử cũng không để ý tới, nhíu nhíu mày nhưng vẫn nhắm mắt.
Người tiến vào không thắp đèn lên, trong phòng thỉnh thoảng có tiếng động sột soạt truyền đến, Đại Hoàng tử có chút tò mò mở mắt ra. Ánh trăng bên ngoài hắt vào, ở góc độ này của thằng bé vừa lúc có thể nhìn thấy bóng dáng của nữ tử kia. Nàng ta có vẻ như rất vội vàng, thỉnh thoảng lại cầm mấy vật trang trí nhỏ ở trong phòng, đưa lưng về phía Đại Hoàng tử mân mê một lát, rồi lại để đồ vật về chỗ cũ.
Người nọ còn thường thường quay đầu nhìn qua, hiển nhiên là đang quan sát tình hình của Đại Hoàng tử. Ánh sáng ở cửa sổ cũng không có hắt đến trên giường, cho nên ở chỗ Đại Hoàng tử chỉ là một cái bóng, nếu như không đến gần nhìn, rất khó phát hiện thằng bé có mở mắt hay không.
Cung nữ kia sau khi làm xong, lại đi tới mép giường lần nữa, đứa trẻ trên giường vẫn đang nhắm hai mắt, giống như đã ngủ say. Nàng ta nâng tay lên vuốt lại góc chăn cho nó xong thì đi ra ngoài.
Lúc bà vú cùng mấy cung nữ ôm Nhị Hoàng tử trở lại tây thiên điện mới phát hiện ngoài cửa có hai tiểu cung nữ đang đứng, đã đông lạnh đến phát run.
"Sao lại đều ra đây thế này? Đại Hoàng tử đâu?" Bà vú dẫn đầu nhìn thấy các nàng không trông ở bên cạnh Đại Hoàng tử, mà lại đứng ở bên ngoài cho đông lạnh, không khỏi nhíu mày, trong giọng nói mang theo mấy phần nghi ngờ.
Bình luận