Chương 222: Đầu tư vốn lớn (2)
Edit: Cảnh Phi.
Beta: Rine Hiền phi.
“Nhiên Mỹ nhân, mấy nô tài vừa rồi không nâng tốt cái bè này, Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương quan tâm người, để cho người làm lại thêm một lần nữa.” Lý Hoài Ân đi từng bước đến trước mặt Hứa Vi Nhiên, trên mặt mang theo ý cười có mấy phần nhu hòa, đôi mắt lộ ra tia sáng đồng tình.
Cái bè trúc này vừa nhìn thì biết là khó khống chế, hơn nữa hiện giờ Hứa Vi Nhiên sớm đã bị hành hạ tới hết sức, nào còn có thể chịu đựng thêm một lần nữa.
“Lý Tổng quản!” Hứa Vi nhiên vô thức kêu to một tiếng, vẻ mặt vô cùng không tình nguyện. Nàng dịch dịch đôi chân ra hiệu rằng mình không thể đi nổi. Tuy rằng rất muốn mở miệng nói lời cự tuyệt, nhưng trước kia có rất nhiều phi tần bởi vì không nghe lời mà bị trừng phạt, cho nên dĩ nhiên nàng không dám tái phạm nữa.
Lý Hoài Ân quay đầu nhìn nàng một cái, dưới đáy lòng không khỏi thở dài một hơi. Hắn vung tay về phía mấy tiểu thái giám bên cạnh, cao giọng nói: “Đứng ngây ra làm gì? Còn không mau đỡ Mỹ nhân ngồi lên bè trúc đi!”
Lời của Lý Hoài Ân vừa vang lên, thái giám bên cạnh đã lập tức đi tới, động tác nhìn bên ngoài thì có vẻ cẩn thận, nhưng thái độ lại vô cùng cường ngạnh, căn bản không cho nàng ta thời gian cự tuyệt.
Chẳng qua bên này Mỹ nhân còn chưa được đưa lên bè trúc, bên kia Giai Tần vẫn đang chịu sự dày vò đã có chút không chịu nổi. “Roẹt--” một tiếng, tiếng vải bố bị xé rách vang lên, tuy rằng vải bố rất dày nhưng cũng không chịu được sự va chạm của một người ngồi lên như vậy. Lúc Giai Tần bị xóc nảy trên đó giống như đang xào đậu phộng, người xào thì không ngừng đảo nồi to, mà đậu phộng bên trong thì lại không ngừng xóc nảy lên xuống.
Khi nàng ta vừa rơi xuống, vải bố rách mất, nếu không phải nàng ta nhanh tay lẹ mắt dùng tay chân bám trụ vào khung gỗ, thì có thể nàng ta đã từ chính giữa rơi xuống rồi! Nhưng tay chân đều bám chặt trên khung gỗ, dáng vẻ hình chữ X dường như càng thêm khó coi, sớm biết vậy thì nàng ta đã chọn rơi xuống đất cho xong. Hà tất phải chịu mất mặt như vậy!
Đối với động tác kỳ quái như vậy của nàng ta, quả nhiên xung quanh lập tức truyền đến một tràng tiếng cười nhạo không hề che giấu chút nào.
“Ai da, Giai muội muội không phải luôn tự xưng là người giống như thần tiên hay sao? Sao giờ lại thuần thục làm ra loại động tác bất nhã như vậy chứ. Ôi trời, thật sự mở mang kiến thức!” Các phi tần ngồi gần nhau, lập tức có người mở miệng trào phúng nàng ta, hơn nữa nói không có chút lưu tình nào cả.
Nữ nhân giống như tiên nữ, ở trong hậu cung cũng không phải không tiếp nhận được. Nhưng mà kiểu không dính khói lửa bụi trần thì đều do gia thế tốt đẹp giáo dục ra. Người giống như Lưu Di, ở trong mắt nữ nhi thế gia các nàng, gần như là sinh ra ở nơi hương dã, trong nhà lại không nuôi dưỡng danh sĩ. Cho nên nàng ta tự xưng là tiên nữ ở trên cao khó tránh khỏi làm cho các phi tần tâm khí cao ngạo sinh ra bất mãn.
Cả khuôn mặt của Lưu Di như bị lửa đốt, lập tức đỏ rực một mảnh. Hiện tại nếu như nàng ta buông tay cũng không phải không được, mà quan trọng là nàng ta không dám. Mà bốn tiểu thái giám nâng khung gỗ kia dường như cũng choáng váng, trực tiếp đứng ngốc một chỗ, nhưng vẫn khiêng khung gỗ ở trên vai, không hề có ý muốn đưa vị Giai Tần này xuống.
Bình luận