Chương 221: Đầu tư vốn lớn (1)
Edit: Thảo Hoàng Quý phi.
Beta: Vy Phi.
Ngày thường đám phi tần này nói vài câu chuyện phiếm uống một ấm trà cũng khoảng nửa canh giờ, mọi khi nháy mắt đã hết thời gian, hôm nay lại vô cùng gian nan. Mới vừa đứng có một nén nhang, mồ hôi trên mặt đã chảy xuống, thậm chí chảy cả vào mắt, vô cùng khó chịu.
Xiêm y trên người rõ ràng đều mỏng manh, nhưng bây giờ bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt trên người, toàn thân đều không thoải mái, vô cùng muốn cởi sạch xiêm y, nhanh chóng sai người múc nước tới tắm gội.
Vừa mới hết thời gian uống một chén trà nhỏ thì đã có người té xỉu, vừa khéo là Tài tử lúc trước nói muốn rời khỏi cuộc tỷ thí, cả khuôn mặt đã tái nhợt như tờ giấy, thậm chí trên môi cũng không còn huyết sắc, hiển nhiên là không chịu nổi. Lập tức có hai tiểu thái giám đi lên trước, tay chân nhẹ nhàng mà kéo người đi.
Lần lượt có người té xỉu, ngay sau khi người thứ tư ngã xuống, Tề Ngọc bỗng nhiên nhíu mày, hắn nhẹ nhàng vung tay, giọng nói lạnh lùng: “Chậm đã, gọi thái y lại đây, vị Lương viện này giả vờ!”
Lời Hoàng thượng vừa nói ra, Lương viện đang nằm trên mặt đất kia liền run lên một chút. Hai vị tiểu thái giám chuẩn bị tới kéo người cũng lui xuống.
Một lát sau, thái y được truyền triệu lại đây. Dựa theo chỉ thị của Tề Ngọc, thái y kia đặt tay lên cổ tay của Lương viện. Thật ra căn bản không cần thái y chẩn trị, không ít người đã nhìn ra Lương viện nằm trên mặt đất kia là giả vờ. Không biết do sợ hãi hay vì mặt đất quá nóng, vị Lương viện kia không ngừng run rẩy.
“Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng, thần thiếp không phải cố ý muốn giả bộ bất tỉnh!” Tiếng nữ tử gào khàn cả giọng, cùng với tiếng khóc thảm thiết truyền đến, không ngừng lọt vào lỗ tai, khó chịu vô cùng.
Mày Tề Ngọc nhăn càng chặt hơn, hắn trực tiếp phất tay ý bảo nhanh kéo đi. Khi tiếng khóc kia dần dần biến mất, sắc mặt hắn mới dịu đi chút.
“Không được giả bộ bất tỉnh, trẫm tự mình ở đây quan sát, nếu ai dám giả bộ bất tỉnh, đó chính là tội khi quân, trẫm sẽ xử người đó!” Sắc mặt Hoàng thượng vẫn rất u ám, trong giọng nói chứa ý cảnh cáo.
Những người còn lại càng thêm khẩn trương, tinh thần cũng tập trung cao độ. Lưu Di giương mắt nhìn thoáng qua đình hóng gió. Hoàng thượng và Hoàng hậu đang ngồi ở đình hóng gió, tay Thẩm Vũ đang lột vỏ từng quả nho ướp lạnh, lột xong thì thả vào chén sứ bên cạnh. Thỉnh thoảng Hoàng thượng sẽ cầm lấy đôi đũa gắp một quả bỏ vào trong miệng.
Nàng nhìn thần thái nhàn nhã tự đắc của Thẩm Vũ như vậy, không nhịn được âm thầm cắn chặt khớp hàm. Mới vừa rồi Lưu Di định giả bộ bất tỉnh, dù sao trong ấn tượng của Hoàng thượng, nàng vốn chính là thân mình mỏng manh yếu đuối, dựa theo nội dung tỷ thí mà nói, rõ ràng rất ít người có thể vượt qua. Chỉ mới trận thứ hai mà giống như muốn lột một tầng da của các nàng.
Như vậy trận cuối cùng nhất định càng kinh khủng hơn. Lưu Di đã sớm nghĩ kỹ rồi, dù sao đi hành cung tránh nóng không đến hai tháng, nàng không vội đạt sủng ái với một chút thời gian ngắn ngủi này. Chỉ là mới vừa rồi Hoàng thượng lại lập tức chặt đứt ý muốn giả bộ bất tỉnh của nàng, đến giả bộ bất tỉnh cũng không được, cũng chỉ có thể chờ đợi hôn mê thật.
Bình luận