Chương 217: Triệu kiến mọi người (2)
Edit: Xuân Tu viện.
Beta: Cát Sung dung.
Nghe xong, Thẩm Vũ không tỏ vẻ gì đặc biệt, sắc mặt cũng không thay đổi. Ánh mắt nàng vốn chẳng chú ý Nhiên Mỹ nhân, tựa như không thèm để bụng nàng ta. Thái độ của Thẩm Vũ lọt vào cái nhìn của mọi người, trong đầu bọn họ tất phải suy tính.
Tính tình Hứa Vi Nhiên như ngọn pháo trúc, đã không có hậu đài mà còn được nước không buông tha người khác, tất nhiên không ít người gai mắt nàng ta. Nguyễn Ngọc bật cười trước tiên, nhẹ nhàng liếc Hứa Vi Nhiên bằng nửa con mắt, tỏ vẻ mỉa mai. Hàng loại này mà dám khiêu chiến Hoàng hậu nương nương, tưởng mình ngon lắm!
“Hoàng hậu nói chí phải. Vị muội muội nào mới vào cung thì hãy đứng lên báo phong hiệu, tránh ngày sau nương nương không nhận ra các muội là không phát bổng lộc hàng tháng đó!" Thẩm Uyển lập tức tiếp lời. Hiếm khi được dịp ra khỏi Kỳ Hoa điện, tất nhiên bây giờ nàng nên hùa theo Thẩm Vũ.
Thẩm Uyển vừa dứt câu thì có người từ từ đứng dậy, nhỏ nhẹ tự giới thiệu. Song, do phân vị tương đối thấp, lại không có tích cách nổi trội như Nhiên Mỹ nhân nên đều không được sủng ái.
Năm nay số tú nữ được Hoàng thượng giữ thẻ bài trong cung không nhiều, chỉ có mấy người thế thôi. Mãi đến khi người cuối cùng đứng dậy, Thẩm Vũ bất giác nhìn qua thì thấy nữ tử đó hơi cúi đầu, lộ ra cần cổ mảnh khảnh. Ánh sáng bên ngoài chiếu vào, vừa khéo gặp góc độ ấy nên nàng ta càng lộ rõ sự điềm đạm đáng yêu.
“Tần thiếp là Giai Tần, tham kiến Hoàng hậu nương nương!". Lưu Di cất giọng dịu dàng như dòng nước nhỏ yêu kiều lướt nhẹ qua tim, kèm theo mấy phần trong veo.
Ánh mắt Thẩm Vũ không khỏi trở nên u ám. Nàng nhếch miệng cười, cố hết sức kiềm nén cảm giác khác thường. Khoảnh khắc nhìn thấy Giai Tần, nàng đã bắt đầu hoảng hốt, giống như thấy mình ở kiếp trước nở nụ cười tươi đẹp. Nhưng chẳng qua chỉ trong chớp mắt, sau khi quan sát kỹ càng, Giai tần và nàng vẫn có sự khác biệt.
“Hoàng thượng, có phải Giai Tần này hơi giống ai đó không?". Thẩm Vũ dịu dàng hỏi, nàng quay đầu qua nhìn Tề Ngọc, gương mặt đầy vẻ tò mò.
Thẩm Vũ vừa lên tiếng, không ít người đã dồn hết sự chú ý qua đây. Tề Ngọc vốn thờ ơ cũng lập tức thay đổi thái độ, hắn hơi nheo mắt nhìn Thẩm Vũ, chầm chậm nhướng mày rồi nói nhỏ: "Ồ, giống ai?"
Giọng hắn chẳng biến đổi gì nhiều, nhưng nếu nghe kỹ có thể mơ hồ nhận ra hắn không quá vui.
Nét cười trên mặt Thẩm Vũ vẫn thế, nhưng lòng nàng đã hơi run rẩy. Quả nhiên Hoàng thượng nhìn ra rốt cuộc Giai Tần này giống ai, nhưng khi Thẩm Vũ nhắc tới thì hình như hắn không vui lắm. Tại sao hắn chẳng vui nhỉ?
“Thần thiếp chỉ nhìn thoáng qua, bỗng dưng cảm thấy Giai Tần hơi giống đại cung nữ Thính Hà bên cạnh người. Tất nhiên khí chất Giai Tần xuất chúng, Thính Hà không thể so sánh." Thẩm Vũ định nói ra những lời tận đáy lòng nhưng rồi cũng nuốt vào, tạm thời bịa chuyện.
Sắc mặt Tề Ngọc chẳng thay đổi là bao, nhưng hắn không nhìn nàng nữa mà chỉ khẽ gật đầu.
“Trẫm không để ý. Vừa rồi A Vũ nói vậy, quả thực hơi giống đấy!" Khi nói câu này, ánh mắt Hoàng thượng vẫn luôn nhìn chằm chằm đồ vật trên bàn, không hề liếc Lưu Di đang bị mình đánh giá một lần nào.
Bình luận