Chương 216: Triệu kiến mọi người (1)
Edit: Chang Phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Giọng nói của Hoàng thượng mang theo từ tính, bàn tay dày rộng chậm rãi phủ lên bàn tay mềm mại của Thẩm Vũ. Lòng bàn tay kề sát với mu bàn tay, độ ấm ấm áp truyền tới người nhau, cùng dòng máu lưu động phía dưới làn da đang dần dần chảy tới trái tim.
Ánh mắt Tề Ngọc rời khỏi tờ giấy Tuyên Thành, nghiêm túc nhìn chăm chú vào Thẩm Vũ, ánh mắt mang theo ôn nhu, yên lặng, tựa như muốn hòa tan người đối diện vậy. Thẩm Vũ nhìn thẳng hắn, không thể không nói nghe Hoàng thượng thâm tình nói ra những lời này, nói không động lòng đó là gạt người. Nhưng Thẩm Vũ chỉ cần nhớ tới lát nữa nàng còn phải đi gặp những phi tần đó, trong lòng liền có một cảm xúc không nói nên lời. Nàng ngẩng đầu lên bỗng nhiên không có tình thú cười ra tiếng, tiếng cười dần dần lớn lên, nàng nâng một cái tay khác đang nhàn rỗi lên xoa cái trán.
Tề Ngọc vốn đang dạt dào cảm xúc tốt đẹp, lại bị nàng cười cho không còn nữa. Hắn có chút ảo não mà nhéo nhéo mu bàn tay nàng, tay nâng lên khỏi mu bàn tay nàng như muốn rút về, lại bị Thẩm Vũ lập tức bắt lại được.
"Hoàng thượng, thần thiếp không phải cười cái khác, chỉ là nhớ lại lúc trước Hoàng Thượng ghét bỏ thần thiếp, trái ngược với hiện tại. Rõ ràng cùng là một khuôn mặt giống nhau như đúc nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn khác biệt, hai cái cứ vòng đi vòng lại ở trong đầu, thần thiếp thật sự cảm thấy rất buồn cười!" Thẩm Vũ thấy vẻ không vui trên mặt Tề Ngọc, tiếng cười dần dần dừng lại, chỉ là ý cười trên mặt làm thế nào cũng không thu lại được, khóe mắt đuôi lông mày đều hơi cong lên.
Tề Ngọc nhìn ý cười trên mặt nàng, vẻ mặt càng thêm âm trầm. Mãi một lúc lâu sau, Thẩm Vũ mới ổn định được cảm xúc, Hoàng thượng bị nàng làm gián đoạn như vậy, cũng không có tâm tình nghĩ làm thế nào để lừa tình nữa, bĩu môi muốn thu giấy Tuyên Thành, lại bị Thẩm Vũ đoạt mất.
"Đây chính là thánh chỉ Hoàng thượng cho thần thiếp, sao có thể lấy đi được chứ?" Thẩm Vũ nói rất nghiêm trang, nàng gấp gọn tờ giấy lại rồi nhét vào trong ống tay áo. Chỉ là lúc nàng cúi đầu, trên mặt cũng lộ ra mấy phần lạnh lẽo.
Nàng không muốn trong lúc Hoàng thượng đang sủng ái tân sủng, lại cùng Hoàng thượng diễn tiết mục tình cảm triền miên này. Nàng thực sự không làm được!
"Hoàng thượng, Đại Hoàng tử cũng dần dần trưởng thành, theo thần thiếp thấy, nên mời vài thợ thủ công tiến cung, làm quải trượng hoặc là xe lăn cho thằng bé. Về sau Đại Hoàng tử đều phải dựa vào những cái đó mới có thể hoạt động, nên cần phải để thằng bé làm quen sớm một chút!" Lúc Thẩm Vũ ngẩng đầu lên lại, vẻ mặt đã khôi phục bình thường, nàng rất tự nhiên chuyển đề tài sang Đại hoàng tử, xóa bỏ sự xấu hổ mới vừa rồi.
Sau khi Tề Ngọc nghe vậy, không khỏi nhướn mày. Trên mặt hiện lên vẻ nghiêm túc, cho thấy hắn đang nghiêm túc mà tự hỏi vấn đề này.
"Kính Hiên vì nguyên nhân thân thể, sẽ làm tâm lý thằng bé sinh ra sự không cân bằng, đặc biệt là sau khi tiểu Sanh biết đi, loại cảm giác chênh lệch này sẽ càng lúc càng lớn. Sớm để thằng bé làm quen cũng là chuyện tốt nhưng chỉ sợ trong lúc huynh đệ bọn họ ở chung, còn cần nàng phải hao tâm tốn sức rồi!" Đây là lần đầu Hoàng thượng quan tâm đến chuyện của Đại Hoàng tử như thế, hơn nữa còn phân tích tâm lý của Đại Hoàng tử rõ ràng như vậy. Hiển nhiên Hoàng thượng hiểu rất rõ việc chung sống giữa huynh đệ.
Bình luận