Chương 212: Lễ nghi của Hoàng hậu
Edit: Huyền Thục nghi.
Beta: Rine Hiền phi.
“Trẫm đã từng đồng ý với nàng, nhất định sẽ làm cho hai người hơn những kẻ khác, đây chính là lúc thực hiện lời hứa. Việc nàng phải làm, chính là không được sợ hãi, cũng không được nghĩ sẽ bỏ cuộc, chỉ cần lớn mật tiến về phía trước là được. Cho dù nàng có đi bao xa, trẫm đều sẽ đi phía trước, vì nàng dọn ra con đường bình thản nhất, thoải mái nhất.”
Tề Ngọc nhìn ba người bọn họ ngồi chung một chỗ, đáy lòng lập tức mềm nhũn, không nhịn được nâng tay lên đặt sau lưng nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Giọng nói nhẹ nhàng, tất cả đều vì muốn trấn an nàng.
Thẩm Vũ tay ôm hai Hoàng tử, vẻ mặt cuối cùng cũng hé ra nụ cười, nàng bởi vì mấy câu nói như tình ý chân thành của Hoàng thượng, mà trở nên có chút méo mó. Những lời này của Hoàng thượng, nàng đã không dám phán xét xem là thật hay giả. Trên đời này, chỉ có trái tim chân thành là khó đòi hỏi nhất.
Đợi cho cảm xúc của Thẩm Vũ ổn định lại, mấy người mới ngồi xuống bàn bắt đầu động đũa dùng bữa. Hương thơm của đồ ăn lan tỏa cả bàn, tiếng chén đũa trầm đục va chạm vào nhau rất nhỏ, đương nhiên tất cả đều hấp dẫn lực chú ý của Nhị Hoàng tử một mình nằm ở trên giường.
Ban đầu thằng nhóc nằm thẳng ở trên giường, miệng gặm tay phải, bây giờ nghe đến những tiếng động lạ tai kia, đầu vặn vẹo, nhưng lại chỉ thấy được bóng dáng của Thẩm Vũ, còn lại căn bản là không nhìn thấy gì cả. Tất nhiên nó có chút không thoả mãn, bắt đầu vặn vẹo thân thể, miệng thở hồng hộc, quyết tâm muốn xoay người.
Thế nhưng thịt trên người của nó lại bắt nó phải nằm một chỗ, Tề Ngọc ngồi đối diện thằng bé, vừa nhìn thấy tư thế kỳ lạ của tiểu mập mạp, tay cầm đũa đang gắp đồ ăn lập tức dừng lại.
“Tiểu Sanh bị làm sao vậy? Ăn cơm xong thì nhanh chóng mời đại phu đến đây xem.”
Vẻ mặt Tề Ngọc có chút ngạc nhiên, hắn thật sự không rõ thằng nhỏ này cuối cùng là muốn làm cái gì.
“Phụ hoàng, Hoàng đệ đang muốn xoay người.”
Động tác cầm đũa của Đại Hoàng tử đã vô cùng thành thạo, lúc này tư thế có nề có nếp, vô cùng đúng tiêu chuẩn, ngẩng đầu nhỏ giọng giải thích với Hoàng thượng.
Tề Ngọc gọi đứa con thứ hai của mình là “Tiểu Sanh”, hơn nữa còn gọi vô cùng thuận miệng.
Lúc này nghe Đại Hoàng tử giải thích, hắn đã hiểu rõ, tiểu mập mạp này đúng thật là hành động không tiện. Lúc trước Đại Hoàng tử bởi vì một chân không thể sử dụng lực, cho nên đến sáu tháng mới có thể xoay người, giờ không ngờ Nhị Hoàng tử lại bởi vì thân thể quá béo mà liên lụy đến bản thân. Nghĩ đến hai đứa con của Hoàng thượng, vậy mà không có đứa nào thuộc phái hành động.
“Ư... ư...”
Nhị Hoàng tử dường như đang tức giận với thịt trên người mình, tận dụng hết sức lực trên người, đến cả miệng cũng không rảnh rỗi, phát ra hai tiếng gào kỳ quái.
Bình luận