Chương 211: Một chút mưu mẹo
Edit: Phương Thục viện.
Beta: Thần Hoàng Thái phi.
Vị Lưu Di này hiển nhiên là khí thế ào ạt, vậy mà lại muốn xuống tay từ Lê Phi. Chẳng trách kiếp trước không xuất hiện nhân vật nào như Lưu Di, bởi vì lúc ấy Thẩm Vũ đã chiếm hết tiên cơ rồi. Huống chi Thẩm Vũ xinh đẹp, đến bây giờ trong hậu cung vẫn không người nào có thể địch nổi. Nhưng kiếp này, Thẩm Vũ đã chọn con đường khác, cho nên vị Lưu Di này lập tức trở mình xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Nàng ta mang phong hào kiếp trước của Thẩm Vũ, cũng học luôn tính tình làm bộ làm tịch kiếp trước của nàng, ngay cả việc không màng hơn thua, biết tiến biết lùi cũng đều thể hiện vô cùng hoàn mỹ.
Thẩm Vũ thất thần một lát, trong lòng bỗng có cảm giác trăm vị lẫn lộn. Đối với kẻ bắt chước này, nhất thời nàng không biết nên ứng đối như thế nào.
Hậu cung lập tức trở nên náo nhiệt, dường như cuộc sống của Hoàng thượng cũng trở nên thích ý vài phần. Nhiên Mỹ nhân hào sảng thẳng thắn, chưa bao giờ giấu giếm điều gì. Tuy nói chuyện thiếu đi nét văn nhã, nhưng lại có một phong vị khác. Còn Giai Tần lại là người dịu dàng khả ái, mỗi lần nói chuyện đều khinh thanh tế ngữ [1], vẻ mặt ôn hòa, làm người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
[1] Khinh thanh tế ngữ (轻声细语): Nói năng dịu dàng, nhỏ nhẹ.
Hai người này một cương một nhu, nhưng đúng là phối hợp vô cùng ăn ý, làm Hoàng thượng có vài phần lâng lâng. Hơn nữa gia thế của hai người này cũng không cao, căn bản không cần quá cố kỵ việc sủng ái các nàng sau này sẽ tạo nên sóng gió hay ảnh hưởng lớn đến thế cục.
Phụ thân Giai Tần cũng có chút tài năng, nhờ nữ nhi được sủng ái tại hậu cung, nên người nịnh bợ hắn tất nhiên là nhiều vô kể. Hoàng thượng cảm thấy nên thăng cho ông ta một chức quan tương đối, nếu không thì thật sự là không còn gì để nói. Nhưng mà Giai Tần học theo bộ dáng vô công bất thụ lộc [2] vô cùng hoàn hảo, mỗi lần đều khuyên giải Hoàng thượng không cần thăng quan, nếu không phụ thân nàng ta sẽ trở thành cái đích bị nhắm vào, bị nói là nhờ vào nữ nhi trong hậu cung được sủng ái mà mới được làm quan.
[2] Vô công bất thụ lộc (无功不受禄): Không có công trạng thì không nhận thưởng.
Tề Ngọc cười ha hả hai tiếng. Hắn rất ít khi phỏng đoán tâm tư của nữ nhân, bây giờ cũng không ngoại lệ. Vì vậy sau khi Lưu Di từ chối, quả thật hắn liền gạch tên phụ thân Lưu Di ra khỏi danh sách thăng quan. Cho đến bây giờ, Lưu gia vẫn sinh sống ở nơi hẻo lánh.
Còn vị Hứa Vi Nhiên trải qua cuộc sống cũng không phải là vừa lòng đẹp ý cho lắm. Chức quan của phụ thân nàng tốt xấu gì thì cũng khá cao, cho nên nàng không cần phải ngụy trang bản thân như Lưu Di. Thậm chí nàng còn nêu ra thỉnh cầu với Hoàng thượng, Tề Ngọc thấy yêu cầu của nàng không quá phận nên đã đồng ý. Đương nhiên, trong việc này Hứa gia cũng ra sức hỗ trợ, dìu dắt phụ thân của Hứa Vi Nhiên. Chính vì nguyên nhân này nên mới có chút khó lựa chọn.
Hứa Vi Nhiên muốn dựa vào Hoàng thượng, dựa vào thế lực thế gia mới được thăng cấp này. Nhưng phụ thân nàng ta lại nghĩ đến Hứa gia, chung quy không ai biết được vị Mỹ nhân này đến tột cùng có thể được sủng ái bao lâu. Trong lúc nhất thời đúng là lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Bình luận