Chương 198: Lòng lang dạ sói
Edit: Cảnh Thục viện.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Thẩm Vũ vừa đến Lãng Nguyệt am không được mấy ngày, Thanh Phong đã đến cửa tìm nhiều lần. Vì bên ngoài có thị vệ canh gác, nàng ta không có cách nào đi vào được, chỉ lộ mặt ở bên ngoài hai lần rồi rời đi.
Đợi Thẩm Vũ dưỡng thân thể tốt hơn một chút, mới cho người triệu kiến Thanh Phong. Khi Thanh Phong vào phòng thì Thẩm Vũ đang nằm trên giường, mành vải thả xuống nên không nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Sau khi hành lễ xong, Thẩm Vũ cho người dọn chỗ cho nàng ta. Thẩm Vũ không mở miệng nói chuyện nên Thanh Phong không dám tùy tiện lên tiếng, nhưng ngồi ở đây lại vô cùng khó chịu, cứ như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than vậy.
“Thái hậu, lão nhân gia bà thế nào rồi?” Cuối cùng Thẩm Vũ mở miệng, nét mặt trầm tĩnh.
Thanh Phong chà xát bàn tay, dường như có chút khẩn trương, gương mặt nàng ta mang theo ý cười có vài phần lấy lòng, khẽ nói: “Mấy người hầu hạ bên cạnh Thái hậu đều là những người làm lâu năm, rất ít khi rời khỏi bà ta. Bần ni tốn nhiều công sức mới có thể tiếp xúc với Thái hậu, nơi ở của ngài là một viện độc lập tách rời, của Thái hậu cũng vậy, trong thời gian ngắn không có cách nào động tay động chân được.”
Thẩm Vũ lại trầm mặc rất lâu, Thanh Phong vẫn luôn ngưng thần quan sát, Thẩm Vũ nằm trên giường không hề cử động. Tuy có màn che lại thì vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng thân thể của Thẩm Vũ, thậm chí Thanh Phong có ảo giác rằng người nằm bên trong đã ngủ say.
“Chỗ Thái hậu, ngươi có tâm thì đến, không cần miễn cưỡng. Chỗ này dù sao cũng là nơi bổn cung tu dưỡng thân thể và tinh thần, vì phòng ngừa có người suy đoán lung tung, sau này ngươi ít lui tới thôi.” Thẩm Vũ lạnh giọng nói, ý đuổi người trong lời nói vô cùng rõ ràng.
Thanh Phong bỗng nhiên sợ hãi, hiển nhiên nàng ta còn có chuyện muốn nói, nhưng sau khi Thẩm Vũ nói xong thì Minh Âm chờ ở bên cạnh cũng đã đi tới, duỗi tay ra làm một động tác “Mời”, rõ ràng là muốn đưa Thanh Phong ra ngoài.
Đợi Minh Âm tiễn Thanh Phong quay lại, màn che xung quanh giường đã được vén lên, Thẩm Vũ nằm ngửa trên giường, mở to hai mắt nhìn lên trên đỉnh màn, vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ.
“Tìm cơ hội tới chỗ Thái hậu tìm hiểu một chút, kiểm tra thử vị tiểu sư phó Thanh Phong này, có phải đúng như lời của nàng ta nói hay không, không thường xuyên gặp mặt Thái hậu. Còn sáu tháng nữa là đã sinh rồi, bổn cung không muốn xảy ra bất cứ sai lầm gì. Nếu Thanh Phong quá mức thân cận với Thái hậu, có thể diệt trừ không cần do dự!”
Thẩm Vũ nhẹ nhàng phân phó vài câu, giọng nói của nàng có mấy phần lạnh lùng. Kiếp trước, năm thứ ba Thẩm Vũ vào cung, Thanh Phong đã là sư thái trụ trì của Lãng Nguyệt. Sau đó lại dùng một chút lời lẽ lươn lẹo tạo mối quan hệ với vài vị phu nhân thế gia, mới càng truyền càng nổi danh, cho đến khi vào cung phụng dưỡng Thái hậu và các phi tần, thanh danh của nàng ta càng thêm vang dội, làm cho Lãng Nguyệt am trở thành am ni cô đệ nhất kinh thành.
Bây giờ ngẫm lại, cách thời gian Thanh Phong lên làm trụ trì sư thái không xa. Hiện giờ sức khỏe của Nguyệt Trạc sư thái vẫn rất tốt, mấy lần tiếp xúc trước đây, Thẩm Vũ vẫn chưa phát hiện bà có dấu hiệu sẽ rời bỏ nhân thế. Chẳng lẽ lúc Nguyệt Trạc sư thái viên tịch còn có ẩn tình nào khác?
Bình luận