Chương 193: Có điềm báo hỉ
Edit: Huyền Hiền viện.
Beta: Huệ Hoàng hậu.
Chờ đến lúc Thái hậu rời đi, đã là đầu tháng chạp. Cung nhân Thọ Khang cung cùng đi theo không có mấy người. Bởi vì Thái hậu rời đi, toàn bộ hậu cung đều có vẻ yên lặng hơn rất nhiều.
Thế nhưng đến cả Thái hậu còn bị Hoàng Quý phi lật đổ, chắc chắn hướng đi trong hậu cung cũng đã trải qua một lần biến hoá nghiêng trời lệch đất.
Địa điểm trước kia mọi người sớm tối thưa hầu cũng đã được đổi từ Thọ Khang cung thành Cẩm Nhan điện. Hiện tại ngoại trừ thiếu một cái phân vị ra thì Thẩm Vũ cũng đã xem như là nữ chủ nhân của cái hậu cung này.
Gần đến cuối năm, người trong hậu cung đã bắt đầu vội vàng chuẩn bị, Thẩm Vũ không hề có tư thái của người mới lên chức, mà biểu hiện của nàng rõ ràng là người cầm quyền vô cùng quen thuộc với sự vận hành của hậu cung này.
Hai mươi bốn Ti của lục cung ở trong tay nàng vừa nhịp nhàng phối hợp với nhau lại chế ước lẫn nhau.
Hoàng thượng và Thẩm Vũ đã có một khoảng thời gian không gặp nhau, hai người bọn họ mỗi người đều đang bận rộn vội vàng với chuyện chính sự của mình.
Tất cả đều vì chuẩn bị cho dịp cuối năm sắp đến, vào đêm ba mươi, theo lệ thường thì trong cung sẽ mở yến hội chiêu đãi cho triều thần cùng mệnh phụ phu nhân, yến hội được chia làm hai phía, một phía dành nam nhân tiền triều, một phía là dành cho nữ nhân nơi hậu cung.
Nhưng mà năm nay lại có sự khác biệt, yến hội năm nay kết thúc từ rất sớm, nhìn dáng vẻ vội vàng của Hoàng thượng, như là người có chuyện rất quan trọng cần phải xử lý vậy.
Yến hội ở điện trước kết thúc không lâu, điện sau cũng kết thúc theo.
Thẩm Vũ ngồi trên kiệu, trên người quấn chặt áo choàng, vẻ mặt có chút cứng nhắc, như là sắp phải đối mặt với một cuộc chiến quan trọng.
Kiệu của nàng về đến Cẩm Nhan điện, bên trong điện đã được thắp đèn sáng trưng khắp nơi, nàng đảo đôi mắt một vòng, liền nhìn thấy long liễn được dừng lại ở ngoại điện, đôi mày thanh tú không thể nào kiềm nổi mà nhíu lại.
Đợi đến khi nàng vào nội điện, Minh Âm nhận lấy áo choàng của nàng, rồi dừng lại ở ngoài, không cùng đi vào trong nội thất.
Thẩm Vũ một thân một mình đi vào, trong nội thất có chút tối tăm, chỉ có ngọn nến được đặt trên bàn trang điểm nhỏ miễn cưỡng chiếu sáng khắp phòng, than trong lò đã được thêm đầy, có một nam nhân mặc long bào màu đen đang nằm nghiêng bất động như bức tranh thêu trên giường, tay chống cằm ôm nửa bên sườn mặt nhìn chằm chằm về phía Thẩm Vũ đang tiến vào.
Thẩm Vũ hơi run run, đôi mắt nàng có chút không quen với bóng tối nên trừng lớn. Trong phòng ánh sáng quá mờ, nàng nhìn những đồ vật xung quanh không được rõ cho lắm, nên dừng lại đứng tại cửa, không dám bước thêm vào bên trong một bước.
“Sao ái phi lại đứng yên ở đấy, lúc trước nói rất hay mà. Nào bây giờ lên giường, để trẫm lâm hạnh.”
Giọng nói trầm thấp của nam nhân truyền đến, trong khung cảnh tối tăm, giọng nói ấy như biến thành tiếng vang, khoan thẳng vào đầu nàng, hắn còn thuận thế vỗ vỗ mép giường, rất có xu thế như quét chiếu đón chào.
Bình luận