🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 192: Bị phạt xuất cung

Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Rine Hiền phi.

Đối với lời châm chọc của Thái hậu, Tề Ngọc lại nhíu chặt mày, không khỏi "Hừ" một tiếng, sắc mặt không kiên nhẫn.

"Mẫu hậu quả nhiên là hồ đồ rồi, cả ngày hồ ngôn loạn ngữ. Trẫm thấy mẫu hậu vẫn nên dọn đến am ni cô để tránh sau này lại sát phạt hậu cung, bệnh tình nghiêm trọng hơn. Hơn nữa cũng tránh làm ảnh hưởng đến người khác!" Giọng của Hoàng thượng ngày càng lạnh nhạt hơn, ngữ khí cũng không hề khách khí chút nào, căn bản là không màng đến thể diện của Thái hậu nữa.

Vừa dứt lời, hắn liền liếc mắt nhìn Nguyệt Trạc sư thái đang đứng trong góc rồi phất tay một cái, thấp giọng nói: "Đến am ni cô của vị sư thái này đi, chờ lát nữa trẫm ban bố ý chỉ!"

Nói xong, Tề Ngọc liền xoay người rời đi, rõ ràng là hắn không muốn phải chờ thêm một khắc nào nữa. Thẩm Vũ nhỏ giọng dặn dò cung nữ đứng bên cạnh rồi đuổi theo Tề Ngọc.

Lúc nàng ra đến nơi, nam nhân ấy đã đứng chờ ngoài cửa. Chờ đến khi nghe thấy tiếng bước chân của nàng đến gần hắn mới tiếp tục bước đi, không hề quay đầu lại. Hai người một trước một sau mà đi, tuyết vẫn chưa tan, Thẩm Vũ cứ thế dẫm lên dấu chân của hắn, từng bước một đi xuống cầu thang. Đến mấy bậc thang cuối cùng, nàng còn chưa bước xuống dưới thì cả người đã bị cánh tay rắn chắc của nam nhân kia siết lại.  

Nàng bị Hoàng thượng ôm eo, nâng từ bậc thang xuống.

“Chờ đến khi xuân về hoa nở, nàng có thể sinh cho trẫm một đứa con được không?” Giọng nói thuần hậu của nam nhân vang lên bên tai, trong thanh âm còn mang theo sự chờ đợi.  

Thẩm Vũ chôn mặt vào lồng ngực hắn, nghe thấy hắn hỏi một câu ngốc nghếch như vậy, nàng không nhịn được cười khẽ ra tiếng nhưng cũng vô cùng vui sướng. 

“Cái này còn phải xem Hoàng thượng, thần thiếp thì bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng!" Nàng chậm rãi ngẩng đầu, vươn tay lên nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của nam nhân ấy, nụ cười trên khoé miệng vẫn không hề biến mất. 

Tề Ngọc nhìn thấy nụ cười của nàng như đang trào phúng hắn thì không nhịn được giơ tay lên gõ vào trán nàng. 

"Sau này nàng phải cẩn thận hơn một chút, chuyện nàng làm với Thái hậu tuy hiệu quả nhưng không hay, tốt xấu gì cũng đừng xuống tay với chính bản thân mình. Thuật yểm này tuy nói không thể tin hoàn toàn nhưng thà tin rằng là có còn hơn không. Lần tới nàng không được phép lấy mình ra làm mồi nhử nữa!” Hoàng thượng vừa nhớ tới con rối vải ban nãy Thẩm Vũ cho hắn nhìn đã cảm thấy nổi hết da gà. 

Tuy hắn biết thuật vu cổ kia phải trải qua nhiều bước mới có thể nguyền rủa được nhưng chỉ cần nghĩ đến con rối bị ghim đầy kim kia, hắn đã cảm thấy rét run. Lần trước ở bãi săn hắn đã phải trải qua cảm giác mất đi Thẩm Vũ rồi, đến bây giờ hắn vẫn còn sợ. Vì thế bây giờ chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ làm hắn kinh sợ. 

Thẩm Vũ nhìn hắn rồi chớp chớp mắt giảo hoạt, trên mặt lộ ra nụ cười vô tâm vô phế, nàng thấp giọng nói: "Đương nhiên là thần thiếp không ngốc như vậy, sinh thần bát tự trên con rối vải không phải là của thần thiếp, thần thiếp đã thay đổi rồi. Ai bảo lúc đó Thái hậu cứ đinh ninh là thiếp hãm hại bà, vì thế bà còn chưa nhìn qua nó đã trực tiếp nhận mệnh!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...