Chương 191: Nỏ mạnh hết đà
Edit: Xuân Tu viện.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Gần đây, trong hậu cung Đại Tần xảy ra một chuyện kỳ lạ hiếm thấy: Hoàng Quý phi vốn không tin tưởng, thờ phụng quỷ thần mà lại mời sư thái của Lãng Nguyệt am tới giảng dạy Phật pháp, bảo rằng muốn bình tâm tĩnh khí.
Không ít phu nhân ở kinh thành bắt đầu dò la về Lãng Nguyệt am. Vừa biết đấy là nơi không có tên tuổi, bọn họ không khỏi bĩu môi, thầm cân nhắc: Quý phi nương nương tìm tới chỗ chẳng ra gì ấy, vừa nghe đã biết là chốn nghèo kiết hủ lậu tồi tàn, có thể giảng được đạo lý gì hay ho chứ.
Thẩm Vũ cho mời đến Cẩm Nhan điện, quả nhiên Nguyệt Trạc sư thái đã dẫn người đến. Khi ấy, Thẩm Vũ ngồi trên ghế cao, để Nguyệt Trạc sư thái ngồi ngay bên cạnh mình, trà nước điểm tâm đầy đủ; Thanh Phong đứng ngay bên cạnh sư thái, hơi cúi đầu xuống, cả người toát lên sự cẩn trọng.
Thẩm Vũ vô tình nhìn lướt qua nàng ta rồi nở nụ cười lạnh. Không ngờ Thanh Phong ngày trước mà cũng có lúc chẳng ngước mặt lên được như thế, so với Thanh Phong kiếp trước ác độc tàn nhẫn ép chết Thẩm Vũ, quả thực giống như hai người khác nhau.
Nguyệt Trạc rất có trách nhiệm. Bà giảng cho Thẩm Vũ nghe thật nhiều giáo lý nhà Phật để nàng có thể an tâm tĩnh khí; hơn nữa Thẩm Vũ hỏi gì bà đều đáp nấy, không hề ra vẻ hoảng loạn.
“Hôm nay may mà có sư thái, bổn cung được lợi không ít, có cảm giác như đã thông suốt vài chuyện. Nhưng bổn cung muốn mời sư thái ngủ lại trong cung mấy ngày, bổn cung có chuyện muốn nhờ!" Thẩm Vũ nở nụ cười dịu dàng, ép giọng cực nhỏ, ngữ điệu vô cùng hiền lành.
Nguyệt Trạc biến sắc, nhỏ giọng đáp lại: "Nương nương có chuyện gì ạ? Mời nương nương nói!"
“Thật ra là thế này. Gần đầy Thái hậu hay nói mê nói sảng, thần trí không tỉnh táo. Bổn cung sợ bà ấy bị ma quỷ quấn thân, sư thái có thể cùng bổn cung đến thăm bà ấy không? Xem xem rốt cuộc có giống như lời đồn trong cung hay không?" Thẩm Vũ đặt chén trà trong tay xuống, khuôn mặt toát lên sự lo lắng, giọng nói cũng đầy vẻ xót xa.
Nguyệt Trạc thật sự sửng sốt. Bà không rõ chuyện trong hậu cung Đại Tần, nghe Thẩm Vũ nói vậy, bà cũng nghĩ tình trạng của Thái hậu vô cùng nghiêm trọng nên lập tức đứng dậy muốn đi.
Thẩm Vũ thấy bà sốt ruột thì khẽ nở nụ cười. Đợi đến khi họ tới Thọ Khang cung, chưa vào cửa điện đã nghe thấy tiếng khóc của Thái hậu.
“Ông trời ơi, tại sao ông không bắt lấy con yêu nghiệt Thẩm Vũ kia đi? Để ả bò tới vị trí Hoàng Quý phi, tiện nhân như ả làm sao xứng chứ?!" Giọng điệu nguyền rủa của Thái hậu vô cùng thê lương, rõ ràng bà ta bị ma ám.
Thái hậu chỉ có thể nằm trên giường, cơ bản không thể xuống giường, cả ngày bà chỉ thấy vài gương mặt đi qua đi lại. Hơn nữa, bà cảm giác được hành động của mình bị chế ngự, dường như mình làm gì cũng có kẻ nhìn trộm. Vì thế, đôi lúc bà nổi điên mắng Thẩm Vũ là chuyện bình thường, với lại còn rất thường xuyên.
Thẩm Vũ đứng ở ngoài điện, yên lặng nghe thấy hết nhưng vẫn ngăn tiểu cung nữ vào thông báo. Người bên trong hồn nhiên không biết chính chủ - tức là kẻ bị mắng đang đứng chờ bên ngoài, không hề ngăn cản mình. Nếu như không cho Thái hậu mắng vài câu, chỉ e cả ngày sẽ khó hầu hạ.
Bình luận