Chương 186: Rửa sạch nhục nhã
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Huệ Hoàng hậu.
Tề Ngọc thấy canh xương hầm đã được dọn lên bàn đã bắt đầu cảm thấy đầu mình đau lên từng cơn, gân xanh trên thái dương nổi hết lên. Vẻ mặt hắn cứng đờ nhưng Thẩm Vũ lại dốc sức khuyên hắn ăn nhiều hơn một chút, Tề Ngọc cũng chỉ đành cúi đầu nhận bát từ tay nàng. Hắn âm thầm cắn răng, lạnh lùng lườm Lý Hoài Ân một cái coi như là cảnh cáo hành động thừa thãi của hắn ta.
Lý Hoài Ân cũng không sợ, dù sao hôm nay có Thục phi nương nương tương đương với bia bảo vệ ở đây, Hoàng thượng đương nhiên không thể vừa mới làm hoà với người ta xong đã tìm người khác tra tấn, ở trước mặt Thục phi nương nương tỏ ra bực dọc. Vì vậy một chút trêu chọc này của hắn, Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không để trong lòng!
Ban đầu hắn vô cùng tự tin gật gật đầu, cho rằng suy nghĩ của mình trùng với ý của Hoàng thượng.
Vậy mà không ngờ có người cố tình làm mất hứng, Thẩm Vũ nâng tay lên đẩy bát canh còn dư vào tầm tay Hoàng thượng, dịu dàng nói: “Hoàng thượng, đây chính là canh do Lý tổng quản đặc biệt dặn dò nhà bếp mang tới. Người mau uống hết đi để mọi người đỡ lo lắng!”
Khuôn mặt Tề Ngọc tái nhợt, không nhịn được lại bắt đầu phát cáu. Ánh mặt lạnh lẽo như dao găm phi tới mặt Lý Hoài Ân.
Vẻ mặt đang tràn đầy tự tin của Lý Hoài Ân liền lập tức ỉu xìu. Hắn cho rằng suy nghĩ của hắn và Hoàng thượng vẫn giống nhau, nhưng bây giờ trong đầu Hoàng thượng chỉ toàn tâm tư muốn giết hắn mà thôi.
Buổi tối đương nhiên là Hoàng thượng ngủ lại bên này, Đại Hoàng tử được ẵm về tây phòng ngủ cùng bà vú. Đồ đạc của Hoàng thượng đều được đem đến đây, thái y đi theo riêng cũng mang thuốc mỡ đến. Lúc tiểu cung nữ đứng một bên kéo ống quần của Hoàng thượng lên, Thẩm Vũ liếc mắt một cái đã nhìn thấy phía dưới đầu gối bên chân trái của hắn xanh tím một mảng to.
Thẩm Vũ cởi giày thêu ngồi xuống mép giường, vươn ngón trỏ lấy một ít thuốc rồi giúp hắn bôi lên chân. Lúc đầu lực đạo trên tay Thẩm Vũ rất nhẹ sau đó nàng chậm rãi tăng thêm, như thể nàng đã rất quen với việc hầu hạ người khác rồi. Tề Ngọc chỉ cảm thấy chỗ vết thương kia tuy rằng hơi đau nhưng sau khi được bàn tay nàng mát xa lại cảm thấy hơi ngứa, hắn khẽ nhắm mắt dựa vào đầu giường hưởng thụ.
Hai người nằm song song trên giường, đắp chung một cái chăn, hai cánh tay dán sát vào nhau không lọt ra một kẽ hở nào. Gần sát như vậy khiến Thẩm Vũ hơi hoảng hốt, nàng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày nàng có thể cùng Hoàng thượng ngủ chung một chăn.
“Ngày mai lại đến bãi săn tiếp đi, trẫm sẽ đích thân dạy nàng săn mãnh thú!” Giọng nói trầm thấp của nam nhân vang lên bên tai, trong đêm đen dường như lại càng trầm hơn mang theo ý tứ mê hoặc.
Ngón tay của Thẩm Vũ chậm rãi mò sang chỗ hắn, cho đến khi tay nàng chạm được vào ngón tay của hắn, sau đó nắm từng ngón, đến lúc mười ngón tay đan vào nhau nàng mới an tâm.
“Nhưng còn chân của Hoàng thượng thì sao? Đến lúc đó làm sao người có thể cưỡi ngựa được?” Giọng nói trầm thấp mềm mại của Thẩm Vũ truyền đến, chứa vài phần lo lắng.
Bình luận