🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 181: Hoàng thượng dạy dỗ.

Edit: Tuệ Tu nghi.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.

Đối với phương diện này Thẩm Vũ trời sinh khiếm khuyết, dường như bất luận là nàng làm tư thế nào cũng không đạt tiêu chuẩn. Cuối cùng hai tay giơ lên cũng trở nên tê mỏi, nàng đành buông tay ra, mũi tên trên dây cung thật sự đã bay ra ngoài, chỉ là không quá hai thước đã rơi xuống mặt đất, cách xa bia ngắm cả một đoạn.

Tiểu thái giám kia cũng đã gấp đến độ đầu túa đầy mồ hôi rồi, kỳ thật hắn hầu hạ Thẩm Vũ luyện bắn tên cùng lắm cũng mới chỉ một canh giờ thôi, trong đó còn đã nghỉ ngơi vài bận. Nhưng y phục trên người hắn đã ướt mồ hôi đến mấy lần, cũng đã bị gió thổi khô mấy lần.

Thẩm Vũ thử liên tục rất nhiều lần, nhưng đều kết thúc bằng thất bại, sau đó nàng tức giận đến mức ném thẳng cung tên lên mặt đất, hoàn toàn bỏ cuộc, nét mặt cáu giận rất rõ ràng.

"Học bắn tên gì chứ, còn không bằng dùng cục đá ném còn dễ hơn chút! Chỉ cho ba ngày thì sao mà học được!" Thẩm Vũ hơi nâng cao giọng, gần như là nổi giận mà mắng.

Sau khi cung tên bị ném tiếp xúc với mặt đất thì phát ra một tiếng vang nặng nề.

Thái giám kiên nhẫn hướng dẫn đứng phía sau và nhóm cung nhân đứng chờ xung quanh đều lập tức cúi thấp đầu, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

Thái hậu này đúng là không phải thứ tốt lành gì! Cái gì mà để nữ tử đi săn thú chứ, những nương nương, phu nhân kia vốn là những cô nương được nuôi dưỡng trong khuê phòng, mười ngón tay không dính nước hồ xuân, huống chi là việc của các nam nhân như bắn tên này. Lại còn học để đi săn thú? Đây không phải là đánh giá quá cao năng lực của những nữ tử nhu nhược yếu đuối kia sao, trừ phi là xuất thân từ tướng gia, từ nhỏ đã tiếp xúc với những thứ này, nếu không với trình độ thế này, nói con mồi bắn các nàng còn nghe được!

"Nương nương, Thục phi nương nương, đây là cung tên Hoàng thượng đặc biệt đặt làm riêng cho người, dựa theo sức lực thân thể người mà chế ra. Rất dễ dùng, ngay cả người phế vật như nô tài đây còn cảm thấy dùng rất thuận tay." Lý Hoài Ân chạy bước nhỏ đến gần, gương mặt đầy ý cười, vô cùng nịnh nọt.

Hắn vừa nói vừa làm mẫu mà kéo dây cung ra, sau đó đôi tay nâng cung tên lên, bắn về phía trước mặt Thẩm Vũ.

Hiện tại Thẩm Vũ đang ngồi xổm trên đất, tự mình nhìn chằm chằm cung tên vốn đã bị nàng ném trên mặt đất. Bây giờ nghe giọng nói của Lý Hoài Ân thì ngẩng đầu lên theo bản năng, liếc mắt nhìn hắn một cái. Cung tên trong tay Lý Hoài Ân thật sự là hoàn mỹ, kích cỡ cũng nhỏ hơn rất nhiều.

"Ngươi phế vật như vậy mà dùng còn thấy thuận tay, bổn cung dùng sao có thể thấy thuận tay? Bổn cung lại không phải phế vật, không cần! Đến lúc tỷ thí, bổn cung trực tiếp nhận thua là được rồi, dù sao ta cũng không lạ gì mấy viên trân châu kia!" Đôi tay Thẩm Vũ vẫn ôm đầu gối mà ngồi xổm trên mặt đất, ngay cả chạm nàng cũng chưa chạm vào cây cung kia đã quay đầu đi.

Giọng điệu oán giận của Thẩm Vũ nâng lên tương đối cao, vô cùng rõ ràng mà truyền vào trong tai mọi người, mấy người Minh Âm chỉ dám cúi đầu, yên lặng cầu nguyện thay Lý Tổng quản.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...