Chương 180: Nữ tử săn thú
Edit: Hy Hoàng Thái phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Hoàng thượng đi đầu làm gương, cưỡi ngựa vọt vào trong rừng. Vài tên hộ vệ cũng nhanh chóng giơ roi giục ngựa đuổi theo sau, chỉ có một mình Lý Hoài Ân là chậm chạp, rõ ràng con ngựa hắn cưỡi to lớn khỏe mạnh nhưng bị hắn cưỡi lại giống như Trương Quả Lão[1] cưỡi lừa, nhàn nhã bước từng bước như đang tản bộ.
[1] Trương Quả Lão: Còn gọi là Trương Quả, là một trong bát tiên của Đạo giáo, các hình ảnh nghệ thuật về ông thường là cưỡi một con lừa màu trắng, tay cầm ngư cổ (là một cái trống tre hình ống với 2 dùi trống bằng sắt), ông thường cưỡi lừa ngược, hình ảnh mang tính ẩn dụ cho cụm “Phản bổn quy chân” nghĩa là tiến về phía trước chính là thụt lùi. (Nguồn: Wikipedia)
“Vèo vèo ——” Âm thanh mũi tên bay xé gió truyền ra ngoài, cho dù không vào trong rừng cũng có thể tưởng tượng ra bên trong đang diễn ra cuộc chiến săn thú kịch liệt. Các nữ nhân chờ bên ngoài bắt đầu tụ tập theo nhóm nói chuyện phiếm, khá nhiều người thảo luận về chuyến đi săn này, cuối cùng ai mới là người săn được nhiều nhất, lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng.
Mấy người Thẩm Vũ đều ngồi cùng nhau, đột nhiên Thôi Cẩn ghé sát vào người nàng nhỏ giọng nói bên tai mấy câu: “Vị cô nương mặc váy lụa màu xanh biếc ngồi ở vị trí thứ ba bên phải chính là đích tiểu thư của Bắc Định Hầu phủ, cũng chính là thế tử phi tương lai của Thẩm vương phủ.”
Thẩm Vũ hơi kinh hãi, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn về bên phải. Phong Thiến đi theo Bắc Định Hầu phu nhân đến đây, lúc này vô cùng ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, trên mặt cũng không có quá nhiều biểu cảm, tay nâng má thất thần nhìn phương xa.
Thẩm Vũ nhíu mày, theo lý thuyết Phong Thiến đã đính hôn với Thẩm An Lăng thì không nên xuất đầu lộ diện, thế nhưng lúc này lại công khai ngồi ở đây khiến nàng có chút khó hiểu. Nhưng nhìn dáng vẻ không tập trung của Phong Thiến rõ ràng nàng ta cũng không tình nguyện đến chỗ này.
Thẩm Vũ không suy đoán tiếp mà nâng ấm trà lên rót đầy chung trà của mình, lại rót đầy chung trà của Thôi Cẩn. Nàng nâng lên chung trà của mình chạm nhẹ vào chung trà của Thôi Cẩn, rồi chậm rãi uống cạn nước trà, rất giống như đang uống rượu.
Động tác chạm chung trà của Thẩm Vũ vô cùng kín đáo, chỉ có mỗi mình Thôi Cẩn ngồi bên cạnh là nhìn rõ ràng. Thôi Cẩn tất nhiên hiểu là nàng muốn chúc mừng chuyện lần trước ‘đấu đổ’ được Hiền Phi và Thẩm Vương phi nên không hề từ chối mà cũng nâng chung trà lên uống mấy ngụm đến hết.
Một canh giờ cuối cùng cũng trôi qua, các nam nhân vào rừng săn thú cũng lần lượt trở về. Quả nhiên vẫn là Hoàng thượng một thân y phục màu đen xung phong đi đầu, mấy thị vệ đi cùng hắn phía sau đều mang theo rất nhiều con mồi, rõ ràng đều do Hoàng thượng săn giết được.
Tề Ngọc chỉnh sửa lại một chút liền ngồi xuống chủ vị. Nam nhân và nữ nhân đều ngồi tách ra nhưng muốn thi đấu xem con mồi của ai nhiều nhất nên không đặt bình phong che chắn ở giữa. Chỗ ngồi của Thái hậu cách không xa bên cạnh Hoàng thượng, bà quay đầu sang, trên mặt tươi cười giống như đang nói gì đó với Hoàng thượng. Tề Ngọc hơi nhíu mày lại, rõ ràng cũng không đồng ý với Thái hậu nhưng vẫn kiên nhẫn nghe.
Bình luận