🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 179: Thái hậu bày mưu

Edit: Tồ Dung hoa.
Beta: Cát Sung dung.

Dường như cảm nhận được giọt nước rơi xuống cổ, Đại Hoàng tử ngẩng đầu nhìn Thẩm Vũ. Nước mắt của Thẩm Vũ vẫn còn rơi lã chã, nhưng để không dọa thằng bé, mặt nàng vẫn chầm chậm nở một nụ cười dịu dàng. Chỉ có điều nước mắt nơi khóe mi lại dâng nhiều hơn.

“A… A…” Đại Hoàng tử nhìn nàng, vẻ mặt có cái hiểu có cái không. Nó đưa tay lên sờ mặt nàng, vẫn không hiểu rốt cuộc tại sao nước mắt lại chảy ra, mặc dù gần như cứ cách vài ngày là nó lại khóc.

Nhưng mà một chân của nó không có cách nào nhúc nhích, nó xoay người lau nước mắt cho Thẩm Vũ, trông vô cùng khó khăn. Cả người ngã huỵch xuống giường, buồng trong lập tức vang lên tiếng khóc oang oang của trẻ con.

Lúc bà vú chạy vội vào trong, Thẩm Vũ đã ôm Đại Hoàng tử dỗ dành, đưa lưng về phía cửa. Vì được dựa vào lồng ngực quen thuộc, Đại Hoàng tử ngừng khóc, nhỏ giọng khụt khịt, giống như đã phải chịu bao ấm ức.

“Ngươi đi làm việc của ngươi đi, Đại Hoàng tử chỉ ngã xuống giường thôi.” Giọng bình tĩnh của Thẩm Vũ truyền đến, nàng ôm Đại Hoàng tử chầm chậm đung đưa, lòng bàn tay vỗ về lưng nó, rõ là đang dỗ dành thằng bé này.  

Bà vú nhẹ giọng đáp vâng, sau đó vội vã lui ra ngoài.

Đến bãi săn, Hoàng thượng cũng không vội cho đoàn xe đi săn thú, mà giành một ngày để họ dẫn người bên cạnh tự do hoạt động. Vừa có thể kiểm tra tình hình bên trong bãi săn, vừa có thể nghỉ ngơi lấy lại sức. Bãi săn đương nhiên không mở cửa vào buổi đêm. Sau khi những vương công quý tộc đi cùng với những quan viên ra khỏi bãi săn, có rất nhiều thị vệ vào kiểm tra xem thử có chỗ không ổn nào hay không, để tránh trường hợp có người gài bẫy trong bãi săn.

Mấy ngày nay, không ít người nhận thấy Hoàng thượng có chỗ không đúng. Tuy mỗi ngày trông Hoàng thượng rất bận rộn, nhất định phải đến bãi săn tản bộ, thi thoảng còn đặc biệt sai người dựng bia tập bắn. Nhưng trừ hai canh giờ ở bên ngoài, hắn luôn vùi đầu trong phòng, ánh mắt thường ngây ngẩn lưỡng lự. Thậm chí khi có đại thần cầu kiến, đang lúc nói chuyện, hắn cũng có thể lơ đãng thất thần.

Lý Hoài Ân đặt hết những chuyện này vào đáy mắt, thường xuyên thở dài, nhìn bộ dạng không yên lòng này của Hoàng thượng, hắn biết chắc chắn có quan hệ với Thục phi nương nương. Hôm ấy hai người họ ở cạnh nhau, rốt cuộc đã nói gì cơ chứ? Quan trọng nhất là, đã nhiều ngày Hoàng thượng chưa đến tìm Thục phi, cũng chưa từng cho đòi bất kì một vị phi tần nào.

Ngược lại, trong phòng Thái hậu, Hứa Khâm cũng đang ở đó, hai người đang cầm chén trà, thản nhiên thưởng thức trà ngon tiến cống thượng hạng. Cô nương được Hứa gia dạy dỗ, tất nhiên đều là cao thủ thưởng trà. Hai người ở chung một chỗ bàn luận trà đạo, nhưng lại hóa giải không ít vấn đề nhỏ nhặt trước kia.

“Khâm nhi, ai gia thấy Hoàng thượng đã nhiều ngày không tìm ả hồ ly tinh Thẩm gia kia, hay là con đi thử xem sao?” Nếu đã nói đến trọng tâm câu chuyện, Thái hậu liền đi thẳng vào vấn đề, trong giọng nói có mấy phần dụ dỗ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...