Chương 174: Trên giường hàn ngọc (1)
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Huệ Hoàng hậu.
Hôn sự của Thẩm An Lăng được quyết định rất nhanh, đối với vị tẩu tẩu tương lai này, Thẩm Vũ biết rất ít về nàng ta. Có điều đây là do Thẩm An Lăng tự tới cửa cầu hôn nên nàng cũng không lo lắng lắm.
Mùa hạ năm nay khô nóng, lại bởi vì Đại Hoàng tử tuổi còn nhỏ, không thể đi đường mệt nhọc nên Tề Ngọc huỷ lịch trình nghỉ mát. Hắn thường xuyên đến Cẩm Nhan điện thăm Thẩm Vũ và chơi đùa với con trai.
Bây giờ đã là tháng bảy, Đại Hoàng tử cũng hơn tám tháng tuổi. Con nhà người ta hơn sáu tháng là có thể tự ngồi được rồi, thế nhưng Đại Hoàng tử giữ thăng bằng rất kém, chân trái gần như không thể sử dụng, chỉ dựa vào một cái đùi phải, thường thường vừa mới ngồi dậy sẽ lại bị nghiêng về một phía.
Thẩm Vũ liền kiếm cho thằng bé một quả bóng để nó ôm tập giữ thăng bằng. Mỗi lần Tề Ngọc tới là hắn lại nằm lên giường, Thẩm Vũ sẽ ôm Đại Hoàng tử đặt trước mặt hắn để Hoàng thượng nhìn Đại Hoàng tử ôm bóng rồi quăng đi. Thỉnh thoảng hắn sẽ hảo tâm mà đỡ lấy, nhưng đa số đều là ngắm đứa bé an tĩnh ôm trái bóng, mồ hôi rơi đầy đầu.
“A Vũ, người thằng bé toàn là mồ hôi thôi, nàng ôm nó đi đi, mồ hôi dính lên người trẫm rất khó chịu!” Tề Ngọc nhẹ nhàng hô lên, trong giọng nói chứa vài phần bất mãn.
Thẩm Vũ an vị trên ghế trong điện, trong tay nàng cầm bát chè đậu xanh, không hề muốn động đậy. Đại Hoàng tử ở trong điện nên cũng không đặt nhiều băng xung quanh, sợ nó sẽ bị cảm lạnh. Chuyện này cũng thật làm khổ Hoàng thượng và Thẩm Vũ. Thẩm Vũ nghe thấy giọng lên án của người nam nhân kia, nàng không khỏi ngẩng đầu, liếc mắt một cái. Ban nãy nàng ôm Đại Hoàng tử đặt hơi gần Hoàng thượng, vì thế cứ mỗi lần Đại Hoàng tử ngã, Tề Ngọc ở phía sau nghiễm nhiên trở thành miếng đệm thịt tốt nhất.
“Cốp ——” một tiếng trầm vang, sau khi Đại Hoàng tử kiên trì không ngừng ngồi dậy liền ngã dụi xuống, cái đầu của nó vừa vặn đập vào mặt Tề Ngọc.
Nội điện đột ngột trở nên yên tĩnh trong chốc lát, ngay cả tiếng ve ầm ĩ bên ngoài dường như cũng ngưng lại. Thẩm Vũ cũng ngây ngẩn cả người, nàng hoàn toàn không ngờ Đại Hoàng tử sẽ bị ngã như vậy, bà vú đứng một bên vội vàng đi tới ôm Đại Hoàng tử đi.
Nào ngờ bà vú lại quên cầm quả cầu của thằng bé, Đại Hoàng tử liền không chịu, lập tức khóc ré lên cho đến khi quả bóng kia được nhét vào lòng nó, nó mới ngừng khóc.
Sắc mặt Tề Ngọc vô cùng tăm tối, lúc nãy mũi hắn bị đập vào, đến bây giờ vẫn còn hơi đau. Hắn nâng đôi mắt ủ dột lên, nhìn thẳng vào Thẩm Vũ rồi ngoắc ngoắc ngón tay.
“Lại đây.” Nam nhân ép giọng trầm xuống, đôi mắt hơi nheo lại khiến nó trở nên thật mê hoặc.
Thẩm Vũ nhẹ nhàng nhướn mày, nàng bưng bát chè đậu xanh lên ăn chậm rãi mấy miếng, sau đó nàng ngẩng đầu lên, hướng về phía Tề Ngọc lắc lắc đầu.
“Thần thiếp không đến đâu, hai người ở cạnh nhau nóng lắm.” Giọng nàng rõ ràng là không tình nguyện, hơn nữa bây giờ đối mặt với Tề Ngọc, trong lòng nàng cảm thấy hơi sợ hãi.
Bình luận