Chương 166: Phong ba của kỳ thi mùa xuân
Edit: Huyền Hiền viện.
Beta: Huệ Hoàng hậu.
Chớp mắt đã đến tháng ba, kỳ thi mùa xuân cũng đến gần trước mắt. Hoàng thượng đã phân phó hết tất cả mọi chuyện từ sớm, vì thế đến gần ngày thì lại có chút rảnh rỗi.
Vào lúc hắn đi đến Cẩm Nhan điện, từ xa đã nghe được tiếng cổ vũ rất lớn, giống như là bên trong đang diễn ra trận đấu nào đấy.
Hắn dừng chân lại nghe một lát, mới mơ hồ nghe có người gọi “Đại Hoàng tử”, hắn hơi cau mày lại, mới chậm rãi tiến vào.
Tề Ngọc không cho người thông báo, một đường thuận lợi đi thẳng vào nội điện, lại nhìn thấy mấy nữ tử đang vây quanh mép giường. Đương nhiên Thẩm Vũ cũng ở trong số đó, bên cạnh có thêm vài vị cung nữ hầu hạ trong cung, ánh mắt bọn họ đang chăm chú nhìn Đại Hoàng tử ở trên giường.
Thân thể Đại Hoàng tử hơi nghiêng ra bên ngoài, hiển nhiên là muốn xoay người, nhưng mà sức của thằng bé quá nhỏ, mãi mà vẫn không cách nào có thể thực hiện được. Hai tay của bé nắm thành quyền nhỏ, mặt cũng bị nghẹn đến có chút hồng hồng, như là bé đã sử dụng toàn bộ sức lực của bản thân.
“Khụ khụ.”
Hoàng thượng đứng ở cạnh cửa ho nhẹ hai tiếng, thành công hấp dẫn được lực chú ý của đám người kia. Mấy cung nữ lập tức tản ra, sau đó hướng về phía Hoàng thượng hành lễ, vẻ mặt hưng phấn cổ vũ mới vừa rồi đều biến mất không để lại chút dấu vết, chỉ còn lại vẻ nghiêm túc.
“Thần thiếp đang dạy Đại Hoàng tử xoay người, Hoàng thượng có muốn cùng tới xem thử không?”
Thẩm Vũ chậm rãi đứng lên, sau đó đi về phía hắn, tự mình giúp hắn cởi y phục lông cừu trên người, vẻ mặt mang theo ý cười, khẽ dò hỏi một câu.
Hoàng thượng nhẹ nhàng nhướng nhướng mày, vẻ mặt có chút không tình nguyện, phất phất tay, quay đầu nhìn về phía bà vú đứng bên cạnh thấp giọng phân phó:
“Ôm Đại Hoàng tử đưa ra ngoài, trẫm có chuyện nói với Thục phi.”
Bà vú tuân lệnh ôm đứa bé đi ra ngoài, lúc này Thẩm Vũ mới nhận thấy Hoàng thượng có chỗ không thích hợp. Nàng liền quay mặt lại, cẩn thận quan sát vẻ mặt của hắn. Nam nhân này từ khi tiến vào, mày vẫn luôn hơi nhăn lại, như là đang gặp phải chuyện gì khiến hắn phiền lòng vậy.
“Hoàng thượng làm sao vậy? Thấy Đại Hoàng tử có thể học được cách xoay người, người lại không vui sao?”
Thẩm Vũ tiến đến gần mặt hắn, nói thẳng ra nghi vấn từ đáy lòng của mình.
Tề Ngọc khẽ “ha” một tiếng, hiển nhiên là không thể trả lời vấn đề mà Thẩm Vũ đặt ra. Nhưng khi đối mặt với ánh mắt luôn nhìn chằm chằm không hề có ý định bỏ qua của Thẩm Vũ, hắn lại không có cách nào không khai ra.
“Nó cũng không phải nhi tử ruột của nàng, nàng đối tốt với nó như vậy làm gì?”
Tề Ngọc chậm rãi thở dài một hơi, cất cao giọng hỏi ngược lại nàng.
Thẩm Vũ nhướng mày, thầm cảm thấy buồn cười. Đại Hoàng tử là nhi tử của Hoàng thượng, nàng đối tốt với Đại Hoàng tử, đáng lẽ Hoàng thượng phải cảm thấy vui vẻ không phải sao? Sao ngược lại còn thấy không vui?
Bình luận