Chương 165: Yến tiệc đêm giao thừa
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Vân Chiêu nghi.
Sau khi chơi hai lần, Thẩm Vũ không những không cảm thấy sợ hãi mà còn cảm thấy rất thú vị. Mãi cho đến khi nắng chiều khuất núi, sắc trời cũng tối dần, bên ngoài ngày càng lạnh hơn. Cuối cùng hai người không thể chịu được, hơn nữa lại sắp đến giờ bắt đầu yến tiệc.
Xiêm y để Thẩm Vũ mặc trong yến tiệc đã được đưa tới, chờ hai người thay xong xiêm y đã thấy Lý Hoài Ân đứng trong đội ngũ cung nhân. Sắc mặt của hắn đã hoà hoãn hơn, rõ ràng là đã qua một khoảng thời gian dưỡng sức.
Hoàng thượng cùng Thẩm Vũ mỗi người một ngả, một người đến tiền điện, người còn lại đến hậu điện. Lúc Thẩm Vũ đến đã hơi muộn. Bởi vì là đêm giao thừa nên tất cả đều phải tiến cung, tất cả đều đến rất sớm, đang trò chuyện với các mệnh phụ quen biết.
Thẩm Vũ vẫn đang khoác áo lông cừu khổng tước, nàng vừa mới bước vào cửa điện, tiếng trò chuyện trong điện liền nhỏ xuống. Ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người nàng, khi nhìn thấy chiếc áo khoác lông cừu khổng tước chói loá kia, không ít người phát ra âm thanh kinh ngạc.
Tuy rằng các chủ tử trong hậu cung cũng có nghe nói Hoàng thượng tặng bảo bối này cho Thục phi nhưng dù sao cũng chẳng có mấy người tận mắt nhìn thấy. Như vậy đương nhiên các mệnh phụ phu nhân lại càng không có cơ hội nhìn thấy. Hiện giờ nhìn một cái lại càng cảm thấy chiếc áo đó xứng với khuôn mặt yêu kiều của Thẩm Vũ, quả thật kinh động lòng người. Đáy lòng cũng dâng lên vài phần cảm khái, báu vật như thế, chẳng trách có thể trị được Hoàng thượng, thánh sủng không suy.
Hiền phi đang tươi cười chào hỏi mệnh phụ bên cạnh. Lúc thấy bóng dáng của Thẩm Vũ, nét mặt nàng ta liền cứng đờ.
Hoàng thượng chơi đùa cùng Thục phi ở cửa Long Càn cung, cảnh tượng này đương nhiên không thể thoát khỏi ánh mắt của mọi người, thậm chí tiếng cười của hai người còn truyền vào tận trong cung.
Chuyện này đối với Hiền phi chính là mối uy hiếp lớn. Hoàng thượng càng ngày càng sủng ái Thẩm Vũ rồi.
Nếu chỉ ban thưởng vô hạn và thị tẩm thì có lẽ còn có thể lừa mình dối người mà cho rằng Hoàng thượng chỉ coi Thục phi như món đồ chơi thôi.
Nhưng càng ngày Hoàng thượng càng gần gũi Thục phi hơn, kéo nàng đi thả diều, thậm chí còn chơi đùa với nàng trước cửa Long Càn cung. Đây cũng chỉ là những gì mà Hiền phi biết, còn những chuyện mà nàng ta không biết, không chừng hai người đó còn thân mật hơn thế. Đây chẳng phải vượt quá giới hạn sủng ái rồi sao, Hoàng thượng hành động như thể muốn khảm Thẩm Vũ vào sinh mệnh của mình, vĩnh viễn không rời khỏi nàng.
Trong đầu Hiền phi bỗng toát ra ý nghĩ này, nàng ta bị chính suy nghĩ miên man trong đầu mình dọa sợ. Đế vương từ xưa vốn bạc tình, làm sao Hoàng thượng có thể thật lòng động chân tình với một nữ nhân kiêu ngạo chỉ có mỗi khuôn mặt như thế được. Hiền phi lập tức thay đổi suy nghĩ ban đầu rồi cười tự giễu.
Thẩm Vũ cũng mặc kệ sự kinh ngạc trên mặt bọn họ, nàng đi tới vị trí của mình rồi cởi áo lông cừu khổng tước ra đưa cho Minh Âm ở phía sau.
Bình luận