Chương 159: Phạt vả miệng
Edit: Thảo Hoàng Quý phi.
Beta: Nga Quý tần.
“Người không làm chuyện trái với lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa. Tỷ tỷ sợ ta như thế, có phải làm chuyện gì trái với lương tâm hay không?” Thẩm Vũ cười khẽ mở miệng, thanh âm hơi dương cao, trên mặt rõ ràng mang theo vài phần trào phúng.
Gương mặt Hiền phi hiện vẻ xấu hổ, sắc mặt mấy phi tần ngồi vây quanh bàn đá cũng đều không tốt. Mới vừa rồi mấy phi tần kia đều cười đến vui vẻ, giờ đều cúi đầu. Nhìn bộ dáng khí thế ồ ạt của Thẩm Vũ, dù là ai cũng đều có chút nghĩ mà sợ.
Ngoại trừ Lan Hủy và Minh Âm, phía sau Thẩm Vũ còn có mấy chục cung nữ thân thể khoẻ mạnh, nhìn dáng vẻ ngày thường đều là cung nữ làm việc nặng. Nhìn nàng mang nhiều người như vậy, có vẻ hơn phân nửa cung nữ Cẩm Nhan điện đều đi theo lại đây. Hơn nữa trong những cung nữ đó, không ít người trong tay đều cầm khay, phía trên dùng miếng lụa che đậy, không nhìn thấy đồ vật bên trong, nhưng nhiều người bưng khay như vậy khiến cho lòng người ta có chút e dè.
Thẩm Vũ nhìn thần sắc mấy phi tần bên cạnh bàn đá, ý cười trên mặt lập tức biến mất, lộ ra vài phần âm ngoan.
“Chậc chậc, nhìn bộ dáng của chư vị nhất định là làm không ít chuyện trái với lương tâm đi!” Thẩm Vũ hơi nhướng mày, vẻ mặt càng thêm khó coi, ngữ khí cũng mang theo vài phần hùng hổ dọa người.
Hiền phi nghe nàng nói như vậy thì có chút ngồi không yên. Dù sao dựa theo phân vị, nàng ta cao hơn Thẩm Vũ, trước mặt nhiều người, Thẩm Vũ chế nhạo mọi người như thế, nếu nàng ta không phản bác, mất mặt đã đành, còn có uy tín sau này ở hậu cung.
“Thục muội muội nói gì vậy, chư vị tỷ muội ở cùng một chỗ chơi đùa. Hiếm khi được một tảng thịt hươu thần nên muốn nướng ăn. Vốn cũng muốn rủ muội, nhưng lại sợ muội không thoát được Đại Hoàng tử. Bây giờ lại bị muội bắt gặp, ta còn sợ trong lòng muội trách cứ đây! Nếu vừa lúc tới đây, vậy ngồi xuống cùng nhau náo nhiệt!” Giọng nói của Hiền phi mang theo vài phần trách cứ, nàng ta đã nói như vậy rồi, nếu Thẩm Vũ còn tức giận thì có vẻ không phóng khoáng.
Thẩm Vũ hơi nhếch khóe miệng cười lạnh một cái, nàng vô thức nhìn qua thịt hươu đã nướng chín, trên mặt lộ ra vài phần tiếc nuối.
“Ta lại không có hứng thú như mấy vị tỷ muội, nhưng có lẽ phải quấy rầy hứng thú của chư vị rồi. Nơi này có vài vị muội muội, chỉ sợ phải chờ một chút thời gian rồi lại ăn!” Thẩm Vũ cũng không hề khách khí, lạnh giọng cảnh cáo.
Vừa dứt lời, nàng nhẹ nhàng bước sang bên cạnh một bước, tay vung lên, những cung nữ bưng khay phía sau đều đồng loạt bước tới.
“Minh Âm, ngươi đọc đi!” Thẩm Vũ lấy từ trong tay áo ra giấy tờ đã sửa soạn xong từ hôm qua, đưa cho Minh Âm nóng lòng muốn đọc bên cạnh.
Mọi người nhìn thấy tư thế chuyện lớn kinh động quần chúng này của nàng, trong lòng đều có suy nghĩ. Rốt cuộc bọn họ đều làm chuyện trái với lương tâm, gương mặt lộ ra vài phần tái nhợt, tim đập cũng nhanh hơn, đôi mắt liều mạng nhìn chằm chằm những khay đó, tựa như muốn thấy đồ vật bên trong.
Bình luận