Chương 158: Vui sướng khi người gặp họa
Edit: Thần Hoàng Thái phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
“Nương nương, những người này cũng thật sự khó coi, trước mặt thì một kiểu, còn sau lưng là kiểu khác.” Minh Âm cầm một bộ tiểu y (đồ lót) trong tay, trên bề mặt còn đính đông châu, nhìn vô cùng tinh xảo. Có điều nhìn vẻ mặt không kiên nhẫn của Minh Âm thì biết xiêm y này nhất định xảy ra vấn đề.
Minh Âm nhỏ giọng oán giận hai câu, rồi vén rèm lên đi ra ngoài, chuẩn bị đưa xiêm y này đến trắc điện.
Đến khi nàng trở về, vẻ mặt vẫn còn vài phần bực bội. Cho dù là ai, cả ngày thu nhận những lễ vật của các phi tần đưa tới, trong mười cái thì có năm cái là có vấn đề rồi. Tuy nàng sốt ruột, không kiên nhẫn nhưng lại không dám bất cẩn. Mỗi ngày đôi mắt đều trợn lớn giống như chuông đồng. Nàng tra xong một vòng, rồi Lan Hủy cô cô lại tra thêm lần nữa. Tuy mấy thứ này đều không đưa cho Đại Hoàng tử dùng, lại càng không thể để gần Đại Hoàng tử nhưng Thẩm Vũ vẫn bảo các nàng lấy ra từng cái.
Thẩm Vũ thấy dáng vẻ của các nàng, cũng biết cả ngày làm chuyện này cực kỳ vô vị, liền khẽ an ủi: “Đương nhiên bổn cung sẽ không để cho các ngươi làm chuyện vô ích, đến lúc trừng trị những người đó, sẽ cho ngươi xung phong dẫn đầu.”
Minh Âm vừa nghe có thể trừng trị người, tinh thần lập tức phấn chấn, lại lần nữa tràn đầy ý chí chiến đấu, đấu trí đấu dũng cùng với những lễ vật muôn màu muôn dạng kia. Ngoài miệng nàng vẫn còn không quên lấy lòng Thẩm Vũ: “Nương nương, để nô tỳ nói với người điều này, mỗi lần người trừng trị người khác thì thủ đoạn đều đơn giản mà hà khắc, cho nên bây giờ nhất định phải càng đơn giản, càng khắc nghiệt mới được! Thế nào cũng phải trị hết những người tặng lễ vật mà tâm bất chính này! Nếu không thì nô tỳ năm nay mới mười lăm, phải đập hết những châu báu có chứa độc bên trong!”
Thẩm Vũ bị lời nói của Minh Âm chọc cười, nhưng ý cười chỉ hơi phớt qua, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc. Đúng như lời Minh Âm nói, là nên trị hết những người tặng lễ vật mà có tâm tư này. Tặng lễ vật cũng chỉ là bước đầu thăm dò các nàng, trong đó khó tránh khỏi có những người có tâm địa xấu xa. Nếu Thẩm Vũ vẫn không làm gì để tỏ ý, rất có thể sẽ càng xuất hiện nhiều chuyện quá đáng hơn.
“Còn bao nhiêu ngày thì sang năm mới vậy?” Thẩm Vũ nằm nghiêng trên giường, Đại Hoàng tử dựa vào lồng ngực nàng, hiển nhiên đã ngủ rồi, nàng hạ thấp giọng khẽ hỏi một câu.
Minh Âm gật gật đầu, khẽ trả lời: “Còn tám chín ngày nữa. Nô tỳ trông coi suốt ngày, chuẩn bị những đồ gì cho ngày tết bọn họ không để nô tỳ nhúng tay vào, cho nên nô tỳ có chút hồ đồ.”
Nàng vừa nói, vừa vươn tay bắt đầu xới đống quần áo giày mũ, chỉ là nàng vừa mới xới vài cái, thì bỗng nhiên rụt tay về, khẽ kêu một tiếng. Thẩm Vũ vội vàng nhìn qua, chỉ thấy Minh Âm đưa ngón trỏ vào miệng mút một chút, rất nhanh nhổ nước bọt trong miệng xuống đất, rồi ngay lập tức lao ra ngoài định tìm Thái y, hơn nữa còn cao giọng phân phó mọi người không được xê dịch lễ vật bên trong.
Lan Hủy vén rèm cửa đi vào, khẽ nheo mắt lại nhìn đống lễ vật kia, quả nhiên trên bề mặt một đôi giày cho hài tử mơ hồ lộ ra một mũi kim nhỏ. Lan Hủy cẩn thận từng li từng tí cầm lấy đôi giày, kề mũi vào ngửi ngửi, xác định không có mùi gì kỳ quái, chỉ có cây kim này được cắm bên trong, mới cầm đôi giày đi tới mép giường đưa cho Thẩm Vũ xem thử.
Bình luận