Chương 151: Cầu kiến Hoàng thượng
Edit: Cảnh Thục viện.
Beta: Thư Thục nghi.
Thẩm Vũ thấy dáng vẻ vô cùng quan tâm này của nàng ta, nàng nở nụ cười nhạt, chậm rãi đi tới ghé bên tai Thanh Nhi, đè thấp giọng nói: “Đệ đệ của ngươi đã bị chủ tử đứng phía sau màn kia vứt bỏ rồi.”
“Không thể nào, ngươi nói dối, trước đó ta còn nhận được thư đệ đệ viết cho ta, nó vừa mới học viết chữ mà thôi!” Thanh Nhi lập tức gào lên, hiển nhiên là vô cùng kích động, vẻ mặt tái nhợt như tờ giấy, rõ ràng đã bị lời của Thẩm Vũ dọa sợ.
“Phải không? Nhưng bổn cung phái người tra xét một chút, đệ đệ ngươi thật sự đã chết. Vừa đến Nghi Châu không bao lâu, đã bị ôn dịch bất ngờ lây bệnh, sau đó không trị khỏi nên liền bỏ mình. Vị chủ tử kia của ngươi vì để ngươi an tâm giúp nàng ta, mới bịa ra những thứ không có thật dụ dỗ ngươi, đáng thương cho ngươi vậy mà cũng nghe lời theo, ngay cả mạng của bản thân cũng từ bỏ!” Khuôn mặt Thẩm Vũ lộ ra nụ cười, một dáng vẻ không tim không phổi, như là đang đùa giỡn với một con mèo vậy.
Thanh Nhi bị lời nói của nàng làm cho sợ tới mức cứng người lại, sau đó giống như trong tâm nổi lên cuồng phong, bắt đầu điên cuồng giãy giụa. Nàng ta vừa giãy giụa vừa nghẹn ngào gào to lên: “Không thể nào, rõ ràng Hiền phi nương nương đã từng đồng ý với ta, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho đệ đệ, để cho nó trở nên nổi bật, rạng rỡ tổ tông! Không làm thất vọng phụ mẫu đã mất...”
Thanh Nhi không chịu tin, liều mạng phủ quyết lời nói của Thẩm Vũ. Nàng ta giống như phát rồ, khóc lóc la hét, khiến cho người khác đau cả tai. Thẩm Vũ chậm rãi đứng lên, nụ cười đầy vẻ trêu chọc trên mặt của nàng biến mất không còn gì, đã biết được đáp án mà nàng muốn rồi. Cùng với đáp án trong lòng nàng thì hoàn toàn giống nhau như đúc.
Thẩm Vũ hơi mấp máy đôi môi đỏ, đôi mắt nheo lại, nhìn Thanh Nhi đang nổi điên.
“Nương nương, xử trí Thanh Nhi như thế nào?” Minh Âm duỗi tay chỉ chỉ vào Thanh Nhi đang hoàn toàn sụp đổ ở bên cạnh, vẻ mặt chán ghét, hiển nhiên nàng không có hảo cảm gì với loại bán chủ này, tuy rằng chính nàng đã hoàn toàn vứt bỏ Hoàng thượng mà nghiêng về Thẩm Vũ.
Thẩm Vũ quay đầu liếc mắt nhìn, không khỏi nhíu nhíu mày, nàng cẩn thận suy nghĩ một chút mới nói: “Trước cứ trông chừng đã, lấy khăn vải bịt miệng nàng ta đi, đừng để cho nàng ta kêu la. Chờ cho Hoàng thượng bớt giận, thì mang nàng ta qua đó.”
Minh Âm thấy Thẩm Vũ đã có sắp xếp, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cũng may là Thục phi nương nương có ý nghĩ muốn dỗ dành Hoàng thượng, nếu không nàng nhất định phải sớm ngày bỏ gian tà theo chính nghĩa!
Khi Thẩm Vũ đang mang người đến nơi thì lại nhìn thấy Thẩm Uyển mặc áo choàng, hai cung nữ nâng hai tay nàng, miễn cưỡng mới có thể giúp nàng đứng vững vàng, run run rẩy rẩy mà muốn đi ra ngoài.
“Tỷ tỷ, tỷ muốn làm gì?” Thẩm Vũ kinh ngạc, vội vàng bước chạy qua, vẻ mặt dò hỏi.
Thẩm Uyển vừa thấy nàng tới, dường như thấy cứu tinh vậy, vội vàng đi vài bước, như thể sắp nhào người đến. Thẩm Vũ thấy dáng vẻ lảo đảo của nàng thì trong lòng không ngừng kinh hãi, ngay cả bị đày vào Lãnh cung, Thẩm Uyển cũng không để ý đến, mà bây giờ lại kích động như vậy thì chắc chắn là đã xảy ra chuyện nghiêm trọng.
Bình luận