🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: Âm thầm mưu tính

Edit: Thần Hoàng Thái phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.

Thẩm Vũ nhẹ nhàng lui về sau một bước, sắc mặt càng thêm âm u, khuôn mặt không chút cảm xúc nhìn Thẩm Kiều, giống như nhìn loài giun dế thấp hèn vậy.

Nàng cười lạnh với Thẩm Kiều một cái, khẽ nói: "Hình như tỷ tỷ hiểu lầm gì rồi, lần này ngoại trừ tỷ ra, thì những người đi theo Hoàng thượng đến hành cung đều được thăng vị. Nhìn bổn cung có đẹp không? Triều phục Hoàng hậu kia mới thật sự là đẹp mắt đấy! Đáng tiếc, tỷ không được nhìn thấy ngày tháng lên như diều gặp gió của ta sau này rồi!"

Thẩm Kiều nghe nàng nói xong, tức nghẹn trong cổ họng, suýt chút nữa thì thổ huyết. Mới vừa rồi có tinh thần nhục mạ Thẩm Vũ như vậy là bởi vì Thẩm Kiều cảm thấy nghẹn trong lòng. Bây giờ nghe thấy tất cả mọi người đều được thăng vị, chỉ có một mình nàng ta bị vứt bỏ ở nơi Lãnh cung người quỷ chẳng phân biệt này, dường như khí lực cả người đều bị rút hết, ngay cả hơi sức châm biếm Thẩm Vũ cũng không còn nữa.

Thẩm Vũ thấy đôi mắt nàng ta vừa rồi còn tràn đầy phẫn hận, bây giờ bỗng nhiên mất đi thần thái, giống như là đã buông xuôi vậy.

"Một mạng đền một mạng, tỷ tỷ, ngươi nợ ta, trước giờ chỉ có cái mạng này của ngươi! Đáng tiếc ta không thể tự mình tiễn ngươi lên đường, càng không thể lưu lại vết thương trên người của ngươi. Chà chà, rốt cuộc ngươi vẫn còn lời chán!" Thẩm Vũ từ từ cúi người xuống, nhẹ nhàng tiến đến bên tai Thẩm Kiều nói vài câu, rồi lập tức đứng lên lui về phía sau hai bước.

Mùi gay mũi vẫn rõ ràng như vậy, Thẩm Vũ không muốn nhìn nàng ta thêm một chút nào nữa, liền xoay người rời đi.

Dường như bây giờ Thẩm Kiều mới phản ứng lại lời nói của Thẩm Vũ, bắt đầu ho kịch liệt và thở gấp. Mấy đoạn xương sườn bị gãy, đau đến mức khiến cho lúc này nàng ta chỉ muốn chết đi cho xong. Bỗng nhiên đôi mắt trừng lớn, hai tròng mắt giống như muốn rớt ra vậy, cuối cùng một dòng máu từ khóe miệng chảy ra, nàng ta mới dễ chịu đôi chút.

Thẩm Kiều từ từ giơ tay lên, sờ sờ vết máu nơi khóe miệng, cuối cùng thân thể không cử động được nữa, chỉ một động tác này cũng đã hao hết toàn bộ sức lực của nàng. Nàng biết, hôm nay Thẩm Vũ đến đây, đơn giản là muốn tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, có lẽ dương thọ này sẽ sớm kết thúc thôi!

Cửa vừa được đẩy ra, hai quản sự đã chờ bên ngoài, lúc nhìn thấy hình dáng của Thẩm Vũ, trên mặt tràn đầy ý cười.

"Nha đầu nương nương muốn gặp, hiện tại đã sắp xếp xong, ở phòng phía tây sát vách, bây giờ người có muốn đi gặp không?" Cô cô béo ú vừa nói vừa vặn hai tay theo bản năng, sắc mặt càng thêm cẩn thận, sợ lại chọc giận Thẩm Vũ lần nữa.

"Cùng đi đi, bổn cung cũng có chuyện muốn nói với hai người các ngươi!" Thẩm Vũ khẽ gật đầu một cái, vẻ mặt vẫn không chút cảm xúc, không có thay đổi gì nhiều so với trước đó.

Mấy người đi vào phòng phía tây, giữa phòng có một tiểu cung nữ đang quỳ. Nàng ta vẫn luôn cúi đầu trước ngực, không nhìn rõ sắc mặt. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta vội vàng ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Thẩm Vũ bước vào, nàng ta liền dùng đầu gối đi về phía Thẩm Vũ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...