Chương 140: Chịu đòn nhận tội
Edit: Cảnh Thục viện.
Beta: Thư Thục nghi.
Mọi người đều đi hết cả rồi mà Hiền phi vẫn còn hờn dỗi. Nét mặt nàng cực kỳ bực bội, cung nhân hầu hạ trong điện đều cúi đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ chọc giận đến chủ tử.
"Nếu tiện nhân Thẩm Vũ kia bò nhanh như vậy, bổn cung cũng nên mau chóng tìm ra nhân tài có thể chống đối lại được với nàng ta!" Dường như đã quá mức chịu đựng của Hiền phi, vẻ mặt nàng hiện lên vài phần độc ác, đôi mắt hơi nheo lại, phẫn hận mà nói ra một câu như vậy.
Giọng của Hiền phi không tính là nhỏ, mấy người hầu xung quanh đều như ve sầu mùa đông, lúc này hận bản thân không thể bị điếc để không phải nghe những lời này.
Hôm sau, lúc thỉnh an, vị trí của Thẩm Vũ ngay bên cạnh Hiền phi, hai người nhìn nhau cười cười, rồi từng người ngồi xuống. Trong đám phi tần không còn bóng dáng của Thụy Phi nữa, ngay cả vị trí ngồi cũng đổi thành Đức phi mới thăng vị.
Chân của Thẩm Vũ còn chưa hồi phục, nhưng cũng may là nàng không cần phải đi xa. Thái hậu vừa đến thì đã nhìn thấy Thẩm Vũ ngồi vị trí gần đầu. Khuôn mặt Thái hậu mất tự nhiên cứng đờ một chút, rồi sau đó nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
"Tham kiến Thái hậu." Mọi người ríu rít đứng dậy hành lễ, Thẩm Vũ cũng từ từ đứng lên. Nàng chưa kịp ngẩng đầu thì đã nghe thấy tiếng Thái hậu cho miễn lễ. Nàng ngồi lại xuống ghế, ngay cả một ánh mắt cũng lười nhìn Thái hậu.
"Vết thương trên chân Thục phi như thế nào rồi? Hôm qua trước mặt ai gia Hoàng thượng còn đặc biệt xin cho ngươi nghỉ ngơi đấy! Thế đã mời Đỗ Viện phán xem thử chưa?" Thái hậu vừa mới mở miệng liền tỏ vẻ quan tâm Thẩm Vũ, trên mặt là vẻ lo lắng hiếm có, giống như là trưởng bối quan tâm vãn bối vậy.
Trong lòng Thẩm Vũ không khỏi trợn trắng mắt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười chuẩn mực. Cuối cùng nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thái hậu, thấp giọng nói: "Thần thiếp tạ ơn Thái hậu quan tâm, không có gì đáng ngại, điều trị thêm mấy ngày là có thể khỏi hẳn rồi."
Sau khi Thẩm Vũ nói xong, trên mặt nở một nụ cười khéo léo, rồi lại cúi đầu, ai mà không yêu kiểu biểu hiện này chứ. Những phi tần vốn dĩ còn định chuẩn bị nói vài câu chúc mừng, nhìn thấy dáng vẻ không mấy hứng thú của Thẩm Vũ thì đều rất thức thời ngậm chặt miệng, không muốn bị mất mặt.
Thái hậu thấy Thẩm Vũ vẫn mang dáng vẻ cao ngạo, cũng không thấy lạ với phản ứng của nàng, liền đổi sang đề tài khác.
Hôm nay cũng là ngày đầu tiên Hoàng thượng lâm triều sau khi hồi cung trong đợt đi tránh nóng. Hắn đã sớm tưởng tượng đến vô số trường hợp các triều thần háo hức nghênh đón, nhưng lại không hề nghĩ tới còn có cách thức như thế này.
Thẩm Vương gia đeo cành mận gai sau lưng lên triều, quỳ gối trong triều đình khóc lóc kể lể, nước mắt nước mũi giàn giụa xin chịu đòn nhận tội với Hoàng thượng.
"Nữ nhi không lễ phép là lỗi của phụ thân. Tâm tư của Kiều nhi đơn thuần, nhất định là bị tiểu nhân gian xảo xúi giục, mới có thể làm ra loại chuyện này. Có điều Thục phi và Kiều nhi là tỷ muội ruột thịt, nghĩ đến có thể thông cảm, mong Hoàng thượng thứ tội. Nếu như Hoàng thượng muốn trách tội thì cứ giáng tội cho lão thần đi!" Thẩm Vương gia vừa nói vừa hướng về phía người ngồi trên long ỷ, thể hiện cảnh phụ thân hiền từ muốn bảo vệ nữ nhi.
Bình luận