Chương 138: Hoan hảo khi bị thương
Edit: Du Quý phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Thẩm Vũ cầm một cuốn sách trong tay, đây là sách do Hoàng thượng tự mình chọn cho nàng, hiếm khi không phải là những thứ đồ chơi dỗ trẻ con, mà là một thoại bản. Tất nhiên chuyện xưa trong đó vô cùng hấp dẫn Thẩm Vũ, nàng dựa vào đầu giường, ánh mắt nghiêm túc chuyên chú đọc nội dung của thoại bản.
Chỉ là nàng mới đọc tới một chương thì đã không đọc nổi nữa. Bởi vì tay nam nhân bắt đầu không thành thật, tay Tề Ngọc trực tiếp thò vào vạt áo nàng, đầu tiên là dùng lòng bàn tay từ từ vẽ vòng tròn ở rốn, Thẩm Vũ có chút không thoải mái động đậy, nam nhân cũng chỉ ngừng một chút, lập tức tiếp tục, được một tấc lại muốn tiến một thước sờ soạng lên phía trên.
Mấy ngón tay nam nhân như đứa trẻ bướng bỉnh, không ngừng múa may trên làn da trơn mềm của Thẩm Vũ, lúc nhanh lúc chậm làm Thẩm Vũ không chống đỡ được. Ngón tay hắn trượt tới ngực Thẩm Vũ, khí thế khá mạnh mẽ. Thẩm Vũ vội vàng buông quyển sách trên tay xuống, cách lớp áo trong đè lại cổ tay của hắn.
“Hoàng thượng, nếu người không muốn để tần thiếp xem thoại bản cứ việc nói thẳng. Không cần phải như vậy đâu!” Thẩm Vũ trợn to mắt nhìn hắn, vẻ mặt có vài phần giận dữ.
Tề Ngọc cười như không cười mà nhìn nàng, hơi nhướng nhướng mày. Thẩm Vũ chỉ cầm cổ tay của hắn, cho nên bàn tay hắn vẫn động đậy được, vì thế hắn không chút khách khí mở bàn tay ra. Bàn tay nam nhân vốn đã lớn, ngón tay cũng rất thon dài, hơn nữa hắn lại cố ý, lúc này hắn lấy đầu ngón giữa là ngón dài nhất, vừa lúc ấn một cái trên nhũ hoa ở ngực Thẩm Vũ.
Tầm mắt hai người giao nhau ở không trung, trong ánh mắt Thẩm Vũ mang theo vài phần kiên trì, tất nhiên là không muốn. Nàng âm thầm cắn chặt răng, dần nắm chặt cổ tay của Hoàng thượng, hơi dùng sức muốn túm cổ tay của hắn rời khỏi ngực nàng.
Tề Ngọc nhìn ánh mắt không tình nguyện của nàng, cười cười. Lúc nhận thấy được Thẩm Vũ muốn kéo cổ tay hắn ra, trên mặt hắn hiện lên vài phần giảo hoạt, ngón giữa từ từ gập lại, móng tay véo nhũ hoa của nàng.
“Ưm —” Lập tức cổ họng của Thẩm Vũ truyền ra thanh âm rên rỉ, nàng vội vàng cắn chặt môi dưới, mày đẹp nhíu chặt lại.
“Rất đau ư?” Tề Ngọc vẫn luôn chú ý nàng, hiện giờ nhìn thấy vẻ mặt nàng hơi khó chịu, khẽ hỏi một câu. Trong giọng nói chứa vài phần cẩn thận, nhưng hắn khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt có chút nghiên cứu, nhìn thế nào cũng đều không giống như là đang lo lắng cho Thẩm Vũ.
“Hỏi thừa, lần trước tần thiếp bóp nhẹ của quý của người, có đau không?” Tất nhiên Thẩm Vũ bị hắn chọc giận, nâng cao giọng phản bác.
Nam nhân nhướng mày, bị Thẩm Vũ nhắc nhở như vậy, hắn mới nhớ tới lần trước. Móng tay mới lùi về lại lần nữa cọ lên, chỉ là lúc này không dùng sức như trước, mà là như có như không cọ qua cọ lại.
Cảm giác đau đớn dần dần biến mất, một chút hưng phấn dần xuất hiện. Chỉ cần móng tay nhẹ nhàng cọ trên lưng thôi cũng sẽ cảm thấy ngứa, huống chi là chỗ mẫn cảm như vậy. Thẩm Vũ vươn hai tay muốn túm cổ tay của hắn. Tề Ngọc cũng không hề khách khí, lại duỗi tay khác tới, trực tiếp bắt đầu cởi áo trong của nàng.
Bình luận