🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 133: Thăm dò Vân Khê

Edit: Tồ Dung hoa.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.

Một lát sau, Tề Ngọc mới dịu lại đôi chút. Hắn ngồi ngay ngắn, sai Lý Hoài Ân gọi thái y tới.

“Trẫm muốn xem thử, lời ái tần nói rốt cuộc là thật hay giả!” Tề Ngọc dựa người vào thành xe, tuy sắc mặt đã trở lại bình thường nhưng lông mày nhíu chặt, đôi mắt khép hờ, dáng vẻ không thèm để ý đến Thẩm Vũ.

Nghe hắn nói thế, Thẩm Vũ vốn còn ủ rũ lập tức lấy lại chút tinh thần, trên mặt lộ vẻ giảo hoạt.

“Hoàng thượng xem thử là được!” Giọng của Thẩm Vũ lập tức trở nên mềm mại, có vẻ như đã không còn để ý đến chuyện vừa rồi nữa.

Nghe thấy giọng nói vui vẻ của nàng, nam nhân nhẹ nhàng mở một mắt nhìn sang, trên mặt Thẩm Vũ quả thật có chứa ý cười nhè nhẹ. Khóe môi Tề Ngọc cũng theo đó hơi nhếch lên, nhưng hắn lại xoay mặt sang chỗ khác, không nói chuyện với nàng.

“Tham kiến Hoàng thượng và Xu Tu nghi.” Thái y dẫn Vân Khê lên xe ngựa.

Tề Ngọc từ từ mở mắt, theo bản năng đưa mắt nhìn Vân Khê trốn sau lưng thái y. Vì đang ở trong xe ngựa không thể đứng, nên lúc hai người hành lễ trông có vẻ rất gò bó.

“Mau xem cho Xu Tu nghi đi, ban nãy nàng ấy không cẩn thận để ngón tay chọc vào miệng vết thương, không biết miệng vết thương có bị rách không!” Tề Ngọc phất tay, miễn lễ cho thái y và Vân Khê.

Thái y bắt mạch cho Thẩm Vũ trước, hình như vì để kiểm chứng lời Thẩm Vũ nói, đôi mắt Tề Ngọc luôn nhìn chằm chằm Vân Khê. Tất nhiên là Vân Khê đã nhận ra ánh mắt của Hoàng thượng, cả người nàng ta trông rất khẩn trương, cúi thấp đầu, đến một động tác nhỏ cũng không dám nhúc nhích.

Tề Ngọc hơi nhướng mày, hắn ngồi trên địa vị cao ngần ấy năm, có thể sống sót từ tay những nữ nhân nham hiểm và ác độc đó; không có âm mưu ngấm ngầm hay thủ đoạn công khai nào mà hắn chưa từng nhìn thấy. Bởi vậy, mắt nhìn người của hắn cực chuẩn, quả thực giống y như lời Thẩm Vũ nói.

Vân Khê cúi đầu, không dám nhìn Hoàng thượng, thậm chí nàng ta còn vô cùng nhạy cảm với hắn. Không phải nàng ta có tình cảm, cũng không phải đơn giản là sự sợ hãi và luống cuống như cung nhân bình thường, khi đối mặt với Hoàng thượng, Vân Khê có một cảm giác bài xích xuất phát từ bản năng.

“Ngươi tên là gì?” Tề Ngọc chỉ tay vào Vân Khê, cả người từ từ nghiêng về trước, tựa như hắn rất có hứng thú với Vân Khê.

Đối mặt với câu hỏi của Hoàng thượng, Vân Khê không tự chủ được mà run run, cơ thể vô thức lùi về sau. Tựa như Hoàng thượng là một nguồn bệnh truyền nhiễm nào đó, nàng ta vội vàng tránh né.

“Nô tỳ là Vân Khê, cung nữ của Tư Dược ti.” Vân Khê ép giọng thật thấp. Nàng ta cúi đầu, không dám nhìn Hoàng thượng, hai tay để hai bên, dùng sức túm lấy làn váy.

Đối với biểu hiện của cung nữ này, Tề Ngọc càng thêm tò mò. Mắt Thẩm Vũ cũng nhìn chằm chằm về bên này, nàng khẽ nhíu đôi mày xinh xắn, nàng thầm nghĩ, chắc không phải nàng đánh bừa mà cũng đánh trúng chuyện đấy chứ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...