Chương 126: Biếm thành thứ dân
Edit: Dương Thục nghi.
Beta: Vân Chiêu nghi.
Cung nhân của Long Càn cung dù sao cũng đã từng trải qua sự tra tấn của Hoàng thượng, được huấn luyện một cách đặc biệt, cho dù trong lòng cảm thấy buồn nôn không nhịn được thì vẫn có thể giữ được cảm xúc trên gương mặt. Ánh mắt của Lý Hoài Ân dừng lại trên hai thi thể cách đó không xa.
Đó chính là xác của hai thái giám bị rắn cắn! Sau này nếu hắn có đắc tội với Hoàng thượng, liệu có phải cũng sẽ rơi vào kết cục như vậy hay không?
"Kiều Tu dung, ngươi có nhận ra hai người kia không?" Dường như Tề Ngọc đang thưởng thức sự sợ hãi của các nàng, hắn nhìn chằm chằm vào Thẩm Kiều, trong ánh mắt toát lên vẻ âm u lạnh lẽo.
Thẩm Kiều đứng ngây ra tại chỗ, cơ thể không ngừng run lẩy bẩy, nàng ta dốc sức rụt cổ lại, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm vào thi thể của hai thái giám. Thân thể nàng ta run lên như nhận phải kích thích nghiêm trọng. Nghe thấy câu hỏi của Hoàng thượng, nàng ta chậm chạp nghiêng đầu nhìn về phía hắn, có điều trong ánh mắt lại tràn ngập nỗi sợ hãi, dường như đã bị sợ đến mức choáng váng.
"Kiều Tu dung, trẫm đang hỏi ngươi đấy!" Tề Ngọc thấy đã một lúc rồi mà nàng ta vẫn không trả lời, chỉ đứng nhìn ngây ngốc, hoả khí trong lòng hắn không khỏi tăng cao thêm một chút, giọng nói của hắn đột nhiên giương cao, có chút tức tối mà lớn tiếng.
Cả người Thẩm Kiều run lên, rõ ràng là bị hắn dọa cho sợ hãi, vẻ sững sờ trên mặt nàng ta dần tiêu tan nhưng lại chuyển thành vô cùng khủng hoảng, chân tay bắt đầu luống cuống.
"Mặt của hai người này đều đã bị cắn nát rồi, tần thiếp, tần thiếp không nhận ra!" Thẩm Kiều khẩn trương tới mức nói chuyện cũng cà lăm.
Nàng ta luống cuống giải thích như vậy lại càng khiến người khác hoài nghi hơn. Ba người Lệ Phi đứng xa xa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Thẩm Kiều, vẻ mặt cứng nhắc, trong đầu mang theo mười phần oán giận. Trước giờ Thẩm Kiều vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng mưu tính mọi chuyện khiến người khác khó chịu nhưng kết quả luôn là tự bê đá đập chân. Đúng là ngu không ai bằng!
Lần này còn nhân lúc tâm trạng Hoàng thượng đang tốt, gây ra chuyện dữ dội hơn, lửa giận của Hoàng thượng khó mà nguôi được, chắc chắn sẽ lấy bọn họ ra cùng khai đao một lúc.
Tề Ngọc thấy nàng ta giải thích như vậy, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, có vẻ như hắn không hề phẫn nộ với lời giải thích của nàng ta. Khóe mắt hắn hơi nheo lại, nụ cười trên mặt cũng rất dịu dàng, hắn thấp giọng nói: "Hoá ra là như vậy sao? Không đúng, không ít cung nhân bên người trẫm đều nhận ra hai tên súc sinh này, ái tần cũng phải nhận ra chứ nhỉ?"
Ngữ điệu của hắn nâng lên, trong giọng nói còn tỏ vẻ không tin, trên mặt hiện vẻ nghi vấn. Những người khác nhìn thấy dáng vẻ thản nhiên tự đắc của hắn, trong lòng âm thầm nhỏ máu. Bình thường Hoàng thượng là người gọn gàng dứt khoát, rất ít khi đi đường vòng, nhưng có lẽ lần này hắn vô cùng tức giận nên mới ở đây tán dóc với Thẩm Kiều hết lần này đến lần khác.
"Hình như mắt của ái tần không tốt lắm, nếu không dùng được thì giữ lại cũng không có ích gì! Người đâu, đem Kiều Tu dung và mấy con rắn hoa ném vào bao bố rồi buộc chặt lại! Mắt của nàng ta không tốt, mắt của trẫm và ba vị ái phi ái tần đây vẫn còn tốt. Đợi bao giờ nàng ta tắt thở thì kéo ra cho trẫm xem gương mặt đó có bị cắn đến mức không nhận ra được hay không!" Gương mặt của Tề Ngọc bỗng lạnh băng, giọng điệu đùa giỡn ban nãy giờ đã lạnh lẽo đến cực điểm.
Bình luận