Chương 125: Hoàng thượng trừng phạt
Edit: Phương Hiền dung.
Beta: Rine Hiền phi.
Tề Ngọc nheo mắt lạnh lẽo nhìn Minh Âm, dường như đang chờ xem nàng có thể nói được gì.
"Lúc Xu Tu nghi và nô tỳ đến gần đình hóng mát, đột nhiên nghe được tiếng xì xì rất kỳ lạ, sau đó rất nhiều rắn bắt đầu trườn ra. Nô tỳ còn đang không hiểu vì sao vườn mẫu đơn lại có nhiều rắn như vậy thì bỗng thấy hai người kia cầm bao tải chạy đi. Nô tỳ nhận ra một trong hai người đó bèn kêu lên, nhưng hắn càng chạy càng nhanh." Giọng Minh Âm rất bi thiết, tuy rằng đang cúi đầu nhưng mí mắt không ngừng giương lên, thầm đánh giá nét mặt Hoàng thượng.
Hoàng thượng nghe nàng nói xong nét mặt mới dịu đi một chút, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt, hiển nhiên đang đánh giá xem nàng có nói thật hay không.
Lòng Minh Âm bỗng chùng xuống, từ lúc thiếu niên kia bị cắn, lý trí của nàng đã mất sạch, chỉ nghĩ phải 'cắn' lại Thẩm Kiều, vậy nên mới để Lý Hoài Ân trực tiếp tróc nã nhóm người Tiểu Đức Tử. Nhưng nàng lại quên người đang đứng trước mặt nàng chính là ngôi cửu ngũ của Đại Tần. Tuy rằng hắn vì Thẩm Vũ nên cảm xúc bị chi phối, giận chó đánh mèo, nhưng không có nghĩa là hắn không có đầu óc.
Minh Âm vốn chịu kinh hoảng tột độ như thế, sao có thể có đầu óc thanh tỉnh mà nghĩ đến chuyện bắt người. Hẳn phải chờ Hoàng thượng tới hỏi, sau đó mới kinh hoảng thất thố hồi tưởng lại, rồi mới cho người đi bắt. Kết quả nàng lại nhảy một lần ba bước, nghĩ lại cũng chẳng phải chuyện tốt.
Đúng là nóng vội không làm được việc gì.
Nàng âm thầm nhíu mày, lúc đi trên đường, Minh Tâm đã lén lút đến gần nàng nói chuyện chân Thẩm Vũ bị thương. Đã đến thời điểm mấu chốt như bây giờ, sao có thể vì một tì vết nhỏ như vậy mà để thất bại trong gang tấc.
Minh Âm đột nhiên ngẩng đầu lên bò trên mặt đất, bất ngờ giơ đôi móng tay vừa dài vừa sắc lên chụp lấy mặt Tiểu Đức Tử.
"Vì sao ngươi phải hại chủ tử của ta, Xu Tu nghi vốn chưa từng gặp qua ngươi. Ngươi hại chủ tử của ta, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!" Minh Âm vừa nói vừa dùng móng tay hung tợn cào cào, nét mặt vô cùng đáng sợ, dáng vẻ điên cuồng làm người xung quanh có chút sợ hãi.
Hơn phân nửa ở đây đều là cung nhân của Long Càn cung, khá quen thuộc với Minh Âm, nhưng vẫn là lần đầu thấy bộ dáng điên cuồng như vậy của nàng.
Mày Tề Ngọc càng nhăn chặt hơn, nhưng nét mặt đã bớt đi vài phần nghi ngờ.
"Kéo nàng ta ra." Nam nhân nhẹ nhàng phất phất tay, lập tức có hai thái giám bước tới kéo nàng ra.
Hai mắt Minh Âm đã sớm đỏ ngầu, đôi tay vẫn duỗi về phía trước. Đợi đến khi nàng được kéo đi, mọi người mới thấy mặt Tiểu Đức Tử đã bị cào, in rõ dấu tay trên mặt, hơn nữa còn máu tươi đầm đìa, nhìn rất dọa người.
"Mau nói những chuyện phát sinh sau này cho trẫm." Tề Ngọc lại một lần nữa lạnh giọng nhướng mày về phía nàng.
Minh Âm không ngừng khụt khịt thở gấp, bi thương và phẫn nộ đã hòa vào cơ thể. Nàng nâng mặt lên, điềm đạm đáng yêu nhìn Tề Ngọc, nhưng một câu cũng không nói nên lời, chỉ không ngừng run rẩy, mở to hai mắt nhìn hắn.
Bình luận