Chương 121: Chuẩn bị trước
Edit: Thảo Hoàng Quý phi.
Beta: Nga Quý tần.
Thẩm Vũ nhìn vẻ mặt thản nhiên của Minh Âm, trong lòng lại thực sự kinh ngạc: Phòng riêng của tửu lâu cách âm chặt chẽ nhất, sao Minh Âm lại nghe được hai người bọn hắn nói chuyện? Huống chi theo như lời Minh Âm vừa nói thì hình như còn có tiếng đàn quấy nhiễu nữa.
“Bổn tần rất tò mò, sao ngươi có thể nghe được lời hai người bọn hắn nói?” Vì đã hiểu rõ mọi chuyện nên trong lòng Thẩm Vũ thở phào nhẹ nhõm, giờ tâm tư nhàn rỗi bắt đầu nổi lên.
Minh Âm vừa nghe nàng hỏi như vậy thì hơi giật mình, như là không nghĩ tới nàng sẽ hỏi như thế. Trên mặt dần hiện lên mấy vệt đỏ ửng, thẹn thùng hiếm có.
Thẩm Vũ nhìn dáng vẻ này của nàng ấy, trong lòng càng thêm tò mò, tay nâng má, nghiêm túc nhìn chăm chú, không cho nàng ấy cơ hội trốn tránh.
Minh Âm bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, trên mặt hiện lên vài phần bất mãn, cuối cùng cắn chặt răng, dường như là chịu thua.
“Nếu nô tỳ nói với Tu nghi, người không được cười đó!” Đầu tiên Minh Âm chuẩn bị tinh thần cho Thẩm Vũ một chút.
Thẩm Vũ bị bộ dạng nghiêm túc này của nàng ấy chọc cười, nàng hai đời làm người, dạng sự tình gì chưa gặp qua, còn có thể bị cách thám thính tin tức của một tiểu cung nữ dọa sợ nữa sao!
“Không sao, ngươi nói đi! Bổn tần bị dọa quen rồi!” Thẩm Vũ nhẹ nhàng phất tay, trên mặt mang theo vài phần bất mãn, hiển nhiên đối với việc Minh Âm xem thường nàng như thế, trong lòng cảm thấy không vui.
“Kỳ thật nô tỳ cũng không làm gì, chỉ là hy sinh vẻ ngoài một chút, cải trang giả dạng một phen, giả làm một nữ tử bán nghệ bơ vơ không nơi nương tựa. Người đánh đàn trong phòng bọn họ chính là nô tỳ!” Minh Âm vừa nói vừa xõa búi tóc ra, che khuất non nửa khuôn mặt, nhìn như vậy đúng là có chút không giống ban đầu.
Thẩm Vũ thực sự ngây ngẩn cả người, nàng chưa bao giờ nghĩ tới, một cung nữ nho nhỏ mà lại có can đảm và tâm cơ như vậy. Nàng lộ ra ý cười, giữ chặt tay Minh Âm, khẽ nâng ngữ điệu, gấp giọng nói: “Ai da, Minh Âm của ta! Sao ngươi lanh lợi như vậy! Thật là nữ nhân đa mưu túc trí, ta nói này, ngày sau nếu bổn tần trở mặt với Hoàng thượng, ngươi phải hướng về ta!”
Minh Âm nhìn bộ dáng cố ý giả vờ khoa trương của Thẩm Vũ thì lá gan cũng càng thêm lớn hơn, ỷ vào bản thân mới vừa lập công lớn, liền hất tay Thẩm Vũ ra, nhỏ giọng nói: “Xu Tu nghi, người tỉnh lại đi! Đừng trêu nô tỳ được không? Người có thể dễ dàng trở mặt với Hoàng thượng sao? Vậy chẳng phải là tiện nghi cho nữ nhân khác à!”
Thẩm Vũ bị nàng ấy nói như vậy, ý cười trên mặt càng sâu, ra sức bắt nàng ấy nói một chút xem học đánh đàn như thế nào. Một cung nữ hầu hạ người mà thôi, nếu đến cầm kỳ thư họa đều biết, chẳng phải những phi tần liều mạng bò lên long sàng kia đều phải cảm thấy thẹn sao!
Minh Âm vừa nghe nàng nói đến cái này, trên mặt lập tức lộ ra biểu tình không thể nhịn được, nàng ấy “Ha ha” hai tiếng, khuôn mặt nghiêm túc nhìn về phía Thẩm Vũ, thấp giọng nói: “Tu nghi, người đã quên ban đầu nô tỳ hầu hạ ai sao? Ở bên người Hoàng thượng mà không có lấy một tài nghệ phòng thân, là muốn tìm chết sao? Ngay cả nha đầu Minh Ngữ ngu ngốc kia cũng biết xướng mấy tiểu khúc Giang Nam!”
Bình luận