Chương 120: Trừng trị Thẩm Kiều
Edit: Nguyệt Đức phi.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.
Không thản nhiên như ba người kia, tâm can Thẩm Kiều không khỏi run lên. Trong lòng nàng có quỷ cho nên tất nhiên không thể trấn định như vậy, sắc mặt dần trở nên tái nhợt, ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Vũ, vẫn chưa từng rời đi.
Bởi vì ánh mắt chú ý bên cạnh quá mức nóng bỏng nên Thẩm Vũ đành phải quay đầu nhìn lại, khẽ cười cười với Thẩm Kiều. Toàn bộ quá trình đều không nói gì cả!
“Kiều Tu dung, cái đùi bệnh của ngươi lại tái phát sao? Muốn bò lên giường ai nữa?” Hoàng thượng xoay xoay ngọc ban chỉ đang đeo, vừa khéo trên bàn có một ly trà, hắn liền trực tiếp cầm chung trà ném xuống chân Thẩm Kiều.
Dù sao Tề Ngọc cũng từng luyện cưỡi ngựa bắn cung, lúc này ném chung trà một cái là trúng. Chung trà kia theo tiếng mà vỡ, khiến Thẩm Kiều sợ tới mức hét lên một tiếng, liên tục lui về sau để né. Không ngờ phía sau là ghế dựa, nàng ta lui mạnh quá, trực tiếp ngồi lên, lực ngửa về sau quá lớn, khiến cho cả người nàng ta và ghế đều ngã xuống.
“Ầm~” Một tiếng vang lên, tất cả mọi người trong điện đều hai mặt nhìn nhau. Bọn họ đều đã bị dọa sợ, mà thế này là Hoàng thượng vẫn chưa nổi nóng đâu, vậy mà Kiều Tu dung đã tự ngã, có tiền đồ chút được không!
Tề Ngọc nhíu chặt mày, khuôn mặt hắn hết sức không kiên nhẫn. Hắn còn chưa tiêu thực, Thẩm Kiều đã vô dụng như vậy! Hiện giờ mặt Hoàng thượng đã đen thui, cung nhân xung quanh cũng không dám đi lên đỡ Thẩm Kiều dậy.
Chỉ thấy sau khi Thẩm Kiều bị té thì không dám kêu tiếng nào, chỉ vội vàng bò dậy từ dưới đất.
“Hoàng thượng, tần thiếp không có! Chỉ là lễ pháp rất nghiêm, hậu cung luôn phải ân sủng chia đều, tần thiếp sợ là những triều thần sẽ…” Thẩm Kiều đi đến giữa đại sảnh, lập tức quỳ xuống, trong đầu đã bị dọa sợ đến mức loạn thành một nồi hồ nhão, bây giờ nói cái gì chính mình cũng không hiểu, chỉ muốn thoát khỏi cảnh chịu tội mà thôi.
Đáng tiếc nàng ta càng nói như vậy càng khiến Hoàng thượng nổi giận. Tề Ngọc đột nhiên đứng lên, nét âm ngoan trên mặt càng rõ ràng, bước một bước lớn đến trước mặt nàng ta. Trực tiếp dùng sức dẫm lên người khiến nàng ta ngửa ra sau, “đùng” một tiếng, ót của nàng ta đập thẳng xuống đất.
Mọi người trong điện đều cứng đờ ở đó, nín thở, ai cũng không dám động đậy chút nào. Lý Hoài Ân nghiêm túc đứng ở trước cửa, trong lòng lại đang kêu rên: Xong đời rồi, Hoàng thượng đã đạt được kỹ năng mới! Không chỉ đạp mặt nữa, mà còn đạp người ta đến văng xuống đất luôn rồi!
Cái ót của Thẩm Kiều bị đập một cái, trong đầu vẫn còn quay lòng vòng, mắt vẫn nhắm chặt, nàng ta thậm chí còn ngửi được mùi cỏ xanh dưới giày của Hoàng thượng, bụi đất cũng rơi xuống, dính vào mũi và miệng của nàng ta.
“Triều thần của trẫm nói cái gì, một nữ nhân như ngươi có thể nói sao! Hậu cung không can dự triều chính, Thẩm Kiều ngươi đã quên rồi sao? Hành trình tránh nóng lần này, là huynh trưởng của ngươi đi theo, chính ngươi không biết xấu hổ, không biết suy nghĩ cho hắn một chút sao!” Nam nhân nhân vừa nói vừa cười lạnh giật giật cổ chân, đế giày không nặng cũng không nhẹ ma sát lên gò má mềm mịn của nàng ta.
Bình luận