Chương 118: Thẩm Kiều phát bệnh
Edit: Thần Hoàng Thái phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Lần này Đỗ Viện phán bắt mạch khá lâu, lông mày ông nhíu chặt, rõ ràng là đang băn khoăn điều gì đó. Lúc ông rút tay về thì thở dài một hơi nhưng lại không đưa ra bất cứ kết luận gì về bệnh tình.
“Ta kê phương thuốc thích hợp cho chủ tử các ngươi, đợi chủ tử các ngươi tỉnh rồi lại gọi ta đến!” Đỗ Viện phán vừa nói vừa quay lại bàn ngồi xuống, nhấc bút lên viết.
Một nơi đặc biệt xa hoa trong cung điện, Thụy Phi nằm trên ghế quý phi, thản nhiên đong đưa, ngắm nghía một chiếc ngọc ban chỉ trong tay. Bỗng nhiên một cung nữ đi lên trước, kề vào tai nàng, nhỏ giọng nói mấy câu.
Vốn vẻ mặt Thụy Phi đang hứng thú dạt dào, sau khi nghe cung nữ bẩm báo xong thì sắc mặt lập tức trở nên cứng đờ.
Đột nhiên nàng từ trên ghế quý phi ngồi dậy, vẻ mặt mang theo vài phần khó tin. Nàng đưa tay gạt chung trà trên bàn nhỏ bên cạnh xuống đất, giọng nói và sắc mặt âm ngoan: “Được lắm Đỗ Viện phán, cái đồ lão bất tử này! Vậy mà lại đi trị liệu giúp tiện nhân kia, làm hỏng chuyện tốt của bổn cung!”
Vẻ mặt Thụy Phi mang theo vài phần dữ tợn, mấy cung nữ hầu hạ trong điện đều vội vàng quỳ rạp xuống đất, cúi đầu xuống không dám nhiều lời một câu.
Thụy Phi tốn không ít ngân lượng mới mua được Thôi Thái y, lại giúp một nhà già trẻ của ông ta an bài chu toàn mới đổi được tin tức khi nào Thôi Cẩn tới quỳ thủy, lại để cho Thôi Thái y kê thuốc hạ nhiệt. Lúc này mới khiến cho Thôi Cẩn rong huyết, vốn tưởng rằng nàng ta chắc chắn phải chết, không ngờ thế mà lại được cứu sống, toàn bộ nỗ lực đều uổng phí rồi!
Lúc Thôi Cẩn tỉnh lại đã là buổi trưa ngày hôm sau. Nàng vẫn vô cùng yếu ớt như trước, hơi cử động một chút thì giống như là muốn chết ngay lập tức. Sau khi nàng được đút một bát thuốc thì lại ngất đi tiếp.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, vừa mở mắt ra thì nàng đã nhìn thấy Đỗ Viện phán ngồi ở ghế đối diện. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, vừa lúc chiếu vào người ông, vậy mà ông ấy lại dựa vào lưng ghế ngủ một giấc, nhìn không còn vẻ ngoan cố không thay đổi của ngày thường nữa.
“Tuệ Tần tỉnh rồi, nô tỳ giúp người uống nước ấm!” Cung nữ đứng ở đầu giường phát hiện nàng tỉnh lại trước tiên, vội vàng bưng một chén trà tới, từ từ nâng nàng ngồi dậy dựa vào đầu giường.
Nhìn cung nữ bưng trà đến, Thôi Cẩn mới có chút hậu tri hậu giác phát hiện cổ họng của mình rất khô. Theo bản năng nàng lè lưỡi liếm môi một cái, mới phát hiện trên môi cũng đã tróc da, khô nứt đến nỗi thậm chí có thể cảm nhận được mùi máu tươi. Nếm thấy mùi máu tươi nhàn nhạt, Thôi Cẩn nhíu mày, cảnh tượng chảy máu ồ ạt ngày hôm qua lại lập tức hiện ra trong đầu.
Đỗ Viện phán bị động tĩnh bên này đánh thức, chậm rãi mở mắt nhìn Thôi Cẩn uống hết chén nước. Thôi Cẩn biết Đỗ Viện phán có chuyện muốn nói với nàng nên quay về phía cung nữ bên cạnh nhẹ nhàng phất phất tay.
“Ngày hôm qua đa tạ ân cứu mạng của Viện phán đại nhân.” Nàng chỉ nói một câu như vậy mà đã bắt đầu thở dốc.
Bình luận