🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 117: Quỳ thủy rong huyết

Edit: Du Quý phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.

Thính Phong các được mọi người tặng rất nhiều tổ yến, mỗi ngày đều dựa theo lời dặn của thái y mà lấy một lượng vừa đủ để hầm cho Thôi Cẩn dùng. Khắp Thính Phong các đều tỏa ra mùi thuốc, lượng thuốc Thôi Cẩn uống cũng ngày càng tăng.

Phía Thụy Phi có vẻ thu liễm rất nhiều, cũng không làm loạn khắp nơi, chỉ là mỗi ngày đều mời đại phu bắt mạch như là sợ bị mắc phải bệnh gì.

Thôi Cẩn ngồi ở đầu giường, trong tay cầm một chén thuốc uống từng ngụm, mày đẹp nhíu chặt lại. Vị đắng khiến nàng cảm thấy ghê tởm và buồn nôn, sau khi uống được mấy ngụm thì nàng thật sự không thể nuốt trôi nữa.

Nàng nhăn mày đẩy chén qua một bên, cung nữ bên cạnh nhìn nàng uống thuốc lập tức đưa đĩa mơ nhỏ tới. Thôi Cẩn vội vàng cho hai viên vào trong miệng, vị ngọt lập tức lan ra át đi vị đắng, ngọt và đắng hòa vào nhau khiến nàng rơi cả nước mắt.

Chén thuốc trong tay cung nữ vẫn còn mấy ngụm nữa.

“Tuệ Tần à, người hãy uống hết mấy ngụm còn lại đi! Thái y nói thuốc này cần phải dùng đúng giờ đúng lượng thì mới được!” Cung nữ kia cầm chén thuốc đẩy đẩy trước mặt nàng, mùi thuốc nồng đậm lại lần nữa truyền tới khiến mũi Thôi Cẩn bị hun đến phát chua, nàng lắc đầu, đôi tay không ngừng đẩy ra, cảm giác bài xích ngày càng rõ ràng.

“Thuốc này hình như đắng hơn mấy ngày trước rất nhiều, vì sao thái y phải thay đổi phương thuốc vậy?” Mày Thôi Cẩn vẫn nhíu chặt, vẻ mặt nàng vô cùng không kiên nhẫn.

Phương thuốc lúc trước cũng không có đắng như vậy, chỉ là trước đây mấy ngày nghe nói phải đổi thuốc, bây giờ uống mới biết là rất đắng. Ngay cả người không sợ đắng như nàng khi gặp thuốc này cũng cảm thấy sợ.

“Thái y nói thân thể người cần điều dưỡng nhiều, mấy ngày trước bệnh tình cũng có chút biến hóa cho nên mới điều chỉnh phương thuốc.” Cung nữ kia thấy nàng không thích uống thuốc nhưng cũng không chịu thỏa hiệp, trái lại còn đường hoàng giải thích, chén thuốc trong tay cứ hết lần này tới lần khác đưa tới trước mặt Thôi Cẩn.

Thôi Cẩn không có cách nào khác, tuy trong lòng phiền muộn nhưng cũng không phát hỏa với cung nhân bên cạnh, nàng chỉ có thể tiếp nhận chén  thuốc, nín thở ngửa cổ lên rồi nhanh chóng đổ vào trong miệng. Nàng hy vọng như vậy có thể bớt đắng một chút, kết quả lại hoàn toàn trái ngược. Lúc nãy vừa mới ăn mơ, vị ngọt đã thấm vào tâm can, giờ lại tiếp nhận vị đắng nên khó mà chịu nổi.

“Oẹ ―” một tiếng, nàng trực tiếp cúi người ra bên ngoài giường, phun hết thuốc trong miệng ra. Cảm giác ghê tởm càng lúc càng nghiêm trọng, nàng bắt đầu không ngừng nôn mửa. Khó khăn lắm mới uống xong chén thuốc giờ lại nôn hết ra, thậm chí còn nôn ra cơm trưa đã ăn trước đó.

Thôi Cẩn bò đến mép giường rên rỉ ra tiếng, cả người đều vô cùng khó chịu, dạ dày co thắt từng đợt, cảm giác nôn mửa cũng không giảm bớt. Nàng có quỳ thủy đã mấy ngày, có lẽ là bởi vì bệnh tình chuyển biến xấu nên quỳ thủy mấy ngày nay cũng không được bình thường, lượng ra đặc biệt nhiều, chỉ cần vừa động là sóng gió mãnh liệt. Việc này làm cho nàng luôn nằm trên giường, dù muốn cử động cũng không dám.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...