Chương 112: Đồ chơi làm bằng đường (thượng)
Edit: Phương Hiền dung.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.
Đêm đó, sau khi Hoàng thượng trở về dịch quán, việc đầu tiên chính là hạ lệnh ở lại Ích Châu thêm một ngày. Không ít người buồn bực, nơi này vốn đã đi rất nhiều lần, lần nào Hoàng thượng cũng nhanh chóng rời đi để sớm ngày đến hành cung. Vậy mà lần này lại đổi tính, chẳng lẽ đã phát hiện chuyện gì thú vị, làm hắn cam tâm tình nguyện ở lại đây!
Sau đó có rất nhiều người đến chỗ Lý Tổng quản tìm hiểu tin tức, muốn biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì. Lý Hoài Ân mệt như muốn xuống đất cùng tổ tiên, căn bản không còn sức lực để ứng phó với những người này. Nhìn một đám tiểu thái giám, cung nữ dúi bạc vào tay hắn, miệng lại càng không ngừng nghỉ nịnh hót, Lý Hoài Ân hừ lạnh một tiếng, bưng ấm trà hung hăng rót hai chén liền.
Lúc nãy hắn phải chạy ngược chạy xuôi, dùng cả mạng nhỏ của mình để hầu hạ hai vị chủ tử, vậy mà đám người này lại muốn dùng một chút lời nói và số bạc cỏn con để lấy tin tức từ hắn? Không có cửa đâu! Lão tử sẽ chờ xem chủ tử các ngươi tìm đường chết thế nào!
"Được, ta cũng không có yêu cầu cao siêu gì, chỉ cần trong đám các ngươi, ai có thể cho ra một cái ‘trứng’ thì ta sẽ nói cho người đó!" Lý Hoài Ân nói năng khí phách, lực ảnh hưởng rất lớn.
Vòng người vây quanh hắn liền đồng loạt mấp máy môi, sau đó xám xịt rời đi. Những người muốn hỏi chuyện từ hắn, trừ mấy cung nữ thì toàn là thái giám, ai cũng không thể cho ‘trứng’!
Lý Hoài Ân nhìn bộ dạng ủ rũ cụp đuôi của đám người, trong lòng hung hăng phỉ nhổ. Đúng là không có tiền đồ! Khi hắn bắt đầu học cưỡi ngựa, cuộc sống cũng từ lúc đó mà tương khắc với ‘trứng’. Hắn quay đầu nhìn đêm đen bên ngoài, thở dài một hơi.
Sáng sớm mai hắn còn phải bò dậy chạy đi làm việc cho Hoàng thượng. Ôi, cuộc sống không có trứng thật đau khổ! Sau này lúc hắn chết, trước khi chết nhất định sẽ cắt ‘trứng’ của Hoàng thượng, như vậy có chết cũng viên mãn!
Thẩm Vũ không trở lại phòng của mình mà ngủ chung với Hoàng thượng. Hai người tắm gội một chút, ngã lưng xuống giường liền ngủ say. Cả ngày xóc nảy, xương cốt cũng chẳng còn, căn bản không rảnh để bận tâm chuyện khác.
Bởi vì không cần thượng triều, Tề Ngọc ngủ một giấc ngon mỹ mãn. Ngay từ tối qua hắn đã dặn dò cung nữ gác đêm, dù cho trời có sập cũng không được quấy rầy hắn và Xu Tu nghi nghỉ ngơi.
Đợi mặt trời lên cao đến ngọn tre, hai người mới mơ màng mở mắt, chủ yếu là vì đói mà tỉnh. Nhưng lại không muốn động đậy, mãi đến khi bụng truyền đến tiếng "ọc ọc" kháng nghị, ngôi cửu ngũ và Xu Tu nghi mới chậm rãi ngồi dậy.
"Cho người vào!" Nam nhân hữu khí vô lực hô một tiếng, lập tức có một loạt cung nữ bưng dụng cụ dùng để rửa mặt chải đầu vào.
Đợi hai người ăn uống no đủ, Lý Hoài Ân mới khập khiễng bước tới. Hắn đến trước mặt hai người, chậm chạp quỳ xuống hành lễ, Thẩm Vũ thậm chí có thể nghe thấy tiếng răng rắc từ xương cốt của hắn, đủ thấy hôm qua vị Đại Tổng quản này đã bị liên lụy đến mức nào.
Bình luận