Chương 111: Thỏ con bằng đường
Edit: Nguyệt Đức phi.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.
Minh Ngữ và Minh Tâm vừa nghe nói có thể đi theo ra ngoài, động tác sắp xếp đồ đạc lập tức nhanh hơn. Cuối cùng chủ tớ ba người thay một thân xiêm y nhẹ nhàng, phái hai tiểu nha đầu ở lại, rồi vội vàng ra ngoài.
Tề Ngọc mặc một thân trường sam màu nâu thẫm, đai ngọc cột hờ, đang đứng đợi trong sân của dịch quán. Ngoài cửa xe ngựa đã sớm chuẩn bị xong, chỉ đợi Thẩm Vũ các nàng tới thôi.
“Ích Châu cũng là nơi xem như khá giàu có của Đại Tần, buổi tối nghe nói hết sức náo nhiệt. Quan viên ở đây nói rằng thức ăn đặc trưng khá nhiều, vừa lúc đi xem thử!” Hai người ngồi vào xe ngựa, Tề Ngọc khẽ xốc một góc màn che lên, nheo mắt lại nhìn cảnh tượng bên ngoài.
Xe ngựa một đường vụt qua, phố xá cũng khá phồn hoa, người đến người đi. Thức ăn bán trên đường quả thực rất nhiều, các loại mùi hương thoang thoảng khắp nơi
Tề Ngọc cho người dừng xe ngựa ở ven đường, hắn chỉ đơn giản vén màn xe, lẳng lặng nhìn cảnh náo nhiệt trên phố. Thẩm Vũ có chút kinh ngạc, không khỏi quay đầu nhìn thoáng qua Tề Ngọc, nàng quả thực không đoán được Hoàng thượng dừng xe ở đây để làm gì.
Mấy người Lý Hoài Ân đều hóa trang thành hạ nhân, đứng ở trước sau xe ngựa. Lúc này cũng đang học theo Hoàng thượng, ngẩng đầu cẩn thận nhìn dòng người ngược xuôi.
Lý Hoài Ân khép hờ mắt, không nhịn được mà chép chép miệng. Nhìn dáng đầu gấu của nam nhân kia, vậy mà vẫn làm lan hoa chỉ, còn không giống phụ nữ chúng ta sao! Đương nhiên hắn tự động bỏ qua, chính mình cũng từng giống như phụ nữ!
“Hoàng thượng đang nhìn gì vậy?” Rốt cuộc Thẩm Vũ không nhịn được mà lên tiếng hỏi, trong lòng nàng có chút tò mò, vừa nãy đã ngắm nhìn đường phố một lần rồi mà. Cho dù thật sự là phồn hoa thịnh thế, Tề Ngọc nhìn lâu như vậy, lòng hư vinh cũng nên thỏa mãn rồi chứ, vì sao mắt cũng không nháy một cái?
Vừa rồi Thẩm Vũ cẩn thận quan sát, những nữ tử đi tới đi lui trên phố này nàng cũng đều nhìn qua. Đừng nói là so với nàng, ngay cả Nghiên Tần thanh tú thôi cũng không sánh kịp, không một ai đáng để Tề Ngọc dừng mắt lâu được.
Tề Ngọc quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vũ. Trong mâu quang của hắn tràn ngập hưng phấn, giống như nhìn thấy vật vô cùng mới mẻ gì vậy. Hắn chầm chậm đến gần Thẩm Vũ, ánh mắt từ đầu tới cuối không chớp một cái mà nhìn chằm chằm mắt của Thẩm Vũ, bỗng nhiên quay lại, thở dài một hơi.
“Thế giới này vô biên, đáng để trẫm lưu tâm đâu chỉ chừng ấy! Đáng tiếc vừa rồi trẫm nhìn vào trong mắt nàng, chỉ nhìn thấy hư vô và hẹp hòi!” Hoàng thượng dường như chịu kích thích quá lớn mà lại giống như nhà thơ, mang theo ưu thương mà nói.
Vừa nói còn vừa lộ ra thần sắc ai thán, làm như cuộc đời của Thẩm Vũ đã vô vọng vậy.
Thẩm Vũ âm thầm cắn chặt răng, vẻ mặt ủ dột nhìn hắn. Bởi vì bên ngoài có thị vệ bảo vệ, cho nên cung nhân đều đứng rất gần xe ngựa. Lúc này nghe Hoàng thượng không khách khí mà trào phúng Xu Tu nghi như vậy, tất cả đều chậm rãi cúi đầu, giống như đang nhịn cười vậy.
Bình luận