Chương 110: Ngâm nga đồng dao
Edit: Du Quý phi.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.
Hoàng thượng vừa nói vừa mở sách, cúi đầu chăm chú nhìn bài đồng dao, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc mà lại thâm trầm.
Thẩm Vũ nhìn vẻ mặt nghiêm trang của hắn, khóe mắt không ngừng giật giật. Ánh mắt nàng vẫn luôn đặt trên người hắn, chứa vài phần bất mãn và ghét bỏ.
Tất nhiên Tề Ngọc có thể phát hiện ánh mắt oán niệm của nàng nhưng hắn vẫn không quay đầu, trong lòng không ngừng lẩm bẩm. Tuy những câu đồng dao này đều dễ đọc thuộc lòng, nhưng hắn lại là người không thể hát, cũng không biết dùng giọng điệu gì ngâm ra nữa!
Cuối cùng hắn khẽ hít một hơi, âm thầm hạ quyết tâm, căng da đầu mở miệng ra.
“Trường ~ đình ~ ngoại ~ cổ ~ đạo ~ biên ~, phương ——” Hoàng thượng vừa mở miệng ngâm ra tiếng thì Thẩm Vũ liền cảm thấy cả người đều không thoải mái, nàng lập tức dùng tay che miệng hắn lại để hắn không phát ra âm thanh nữa.
Bài đồng dao hay như vậy mà hắn lại ngâm ra cái giọng trọ trẹ, không nghe ra được giai điệu vốn có của nó. Hơn nữa ngôi cửu ngũ vì thể hiện ca nghệ siêu quần của chính mình, mỗi khi xướng ra một chữ liền thay đổi một âm điệu, quả thực là muốn lấy mạng người!
Lòng bàn tay non mềm của Thẩm Vũ dán ở trên môi mỏng của hắn, quanh quẩn ở chóp mũi thoang thoảng hương thơm nhàn nhạt. Hơi thở nóng hổi của hắn phả ra trên mu bàn tay của nàng, vốn nên là hình ảnh ấm áp nhưng bởi vì người đối diện mà bị phá hủy.
Hai người đều lạnh mặt, rõ ràng tâm tình đều khó chịu. Hoàng thượng là do khi mình muốn hát mà bị phá, khó khăn lắm hắn mới có hứng muốn hát đồng dao mà Thẩm Vũ lại không chừa chút mặt mũi như vậy; còn Thẩm Vũ lại không chịu đựng được trình độ âm nhạc của người này, cho dù chưa từng nghe qua, mù ngâm hát cũng không nên ngâm ra loại âm thanh khó nghe như vậy chứ, quả thật là thê thảm đến không nỡ nhìn!
“Bài ‘Đưa tiễn’ hát lúc nãy, Hoàng thượng hát không đúng một chữ nào cả!” Cuối cùng Thẩm Vũ không thể nhịn được, ngữ khí vô cùng bình thản nói ra sự thật này.
Tề Ngọc nhướng nhướng mày, nhìn chằm chằm mắt nàng một lát, lại cúi đầu, tiếp tục lật sách trong tay, khẽ nói: “Vừa vặn, trẫm không thích bài đồng dao này, đổi một bài khác để hát vậy!”
Hắn vừa nói xong thì động tác lật giấy trên tay đã dừng lại, trước mắt lại là một bài đồng dao mới. Thẩm Vũ nhìn thoáng qua, đúng là ‘Du tử ngâm’. Nam nhân nhìn chữ một lần, trên mặt lộ ra vài phần ý cười nhẹ nhàng, ánh mắt cũng sáng ngời theo.
Ha, bài này thật tuyệt! Miêu tả thân tình, thích hợp nhất với loại người thiếu tình thương như Thẩm Vũ!
Hắn mới vừa hé miệng, còn chưa phát ra âm thanh nào thì trên miệng lại bị một bàn tay che lại. Hương thơm quen thuộc truyền đến, mày Tề Ngọc đột nhiên nhăn lại, vẻ bất mãn trên mặt càng thêm rõ ràng.
“Thôi, tần thiếp thật sợ người! Nếu Hoàng thượng muốn hát đồng dao như thế, vậy tần thiếp sẽ dạy người bài ‘Đưa tiễn’ vậy!” Thẩm Vũ đoạt sách từ trong tay của hắn lại, có chút bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu, giọng nói chứa vài phần thỏa hiệp.
Bình luận